Chương 272: Cái đó... Mình cũng đi lấy nước, tiện thể lấy cho cậu luôn!

Thập Niên 70: Hầm Chứa Nhà Tôi Thông Đến Hiện Đại

undefined 17-03-2026 18:44:49

"Tôi chưa ngủ!" Trương Tinh đột nhiên lớn tiếng nói. Nói xong, cô ấy cảm thấy mặt hơi nóng, may mà trong bóng tối không nhìn ra được. Mấy người khác cũng hùa theo: "Chúng tôi cũng chưa ngủ, cậu kể đi!" Thấy vậy, Tô Bối liền kể cho họ nghe. "Câu chuyện xảy ra ở St. Petersburg vào thế kỷ XIX..." Tô Bối từ tốn kể lại nội dung câu chuyện, cả ký túc xá im phăng phắc, chỉ còn giọng nói của cô chậm rãi đi vào lòng người. Đến khi Tô Bối kể xong, mọi người vẫn chưa hoàn hồn. Mấy người bắt đầu thảo luận sôi nổi về tình tiết câu chuyện. Trương Tinh cũng muốn tham gia, nhưng vì quan hệ giữa cô ấy và Tô Bối không tốt lắm, lại có chút ngại ngùng nên đành phải nín nhịn không nói. Nhờ câu chuyện lần này, quan hệ giữa mọi người trở nên thân thiết hơn. Ngày hôm sau, ai nấy đều tranh nhau giúp đỡ Tô Bối, nhân cơ hội hỏi cô vài chuyện về tiểu thuyết. Trương Tinh mấy lần sáp lại gần, mở miệng định nói nhưng lại thôi. Cô ấy có chút nản lòng. Lúc này thấy Tô Bối cầm chậu đi lấy nước, mắt cô ấy sáng lên, lập tức xông tới: "Cái đó... Mình cũng đi lấy nước, tiện thể lấy cho cậu luôn!" Trương Tinh giật lấy cái chậu trong tay cô, vội vã chạy ra ngoài, hoàn toàn không cho Tô Bối kịp phản ứng. Có lẽ do quá vội vàng, chân trái vấp chân phải,"bịch" một tiếng, cô ấy ngã sõng soài trên mặt đất. Tô Bối: "..." Tuy người ngã không phải là cô, nhưng nghe tiếng thôi cô cũng cảm thấy đau. "Cậu có sao không?" Cô bước tới hỏi. Trương Tinh bị ngã đến ngây người, ngơ ngác nằm trên đất. Tô Bối vừa cất tiếng, mặt cô ấy đã đỏ bừng, vội vàng úp mặt xuống đất. Mất mặt, mất mặt quá! Tô Bối bị dáng vẻ này của cô ấy làm cho bật cười: "Mau dậy đi, dưới đất không lạnh à?" Lạnh, đương nhiên là lạnh. Nhưng so với việc mất mặt thế này, cô ấy cảm thấy nằm trên đất còn dễ chịu hơn. Cô ấy kiên quyết không nhúc nhích. Tô Bối thầm nghĩ, cái đồ ngốc này! Cô bước tới nắm lấy cánh tay Trương Tinh kéo dậy: "Mau dậy đi, để người ta thấy thì ra làm sao." Cô rất khỏe, Trương Tinh bị cô kéo lên khỏi mặt đất: "Mình nói cho cậu biết, nhiều người đang nhìn về phía này lắm đấy." Trương Tinh vội ngẩng đầu lên, thấy quả nhiên có người thò đầu ra ngó, còn có tiếng cười trộm, cô ấy liền thuận theo lực kéo của Tô Bối đứng thẳng dậy, quay đầu "vèo" một cái chui tọt vào phòng. Tô Bối bất lực nhặt cái chậu lên rồi về phòng. Trương Tinh nằm trên giường một lúc lâu, tâm trạng ổn định lại mới ngồi dậy. Thấy Tô Bối đang ngồi bên bàn, mặt cô ấy vẫn có chút ngượng ngùng. "Cái đó... Có phải mình làm hỏng chậu của cậu rồi không?" Tô Bối liếc nhìn cái chậu, quả thật bị móp một chỗ: "Không sao." Dù sao vẫn còn dùng được. Trương Tinh bật dậy, lấy chậu của mình ra: "Vậy cậu dùng của mình đi, của mình cũng là mới mua." Vẻ mặt cô ấy nghiêm túc và căng thẳng. Tô Bối đẩy cái chậu lại: "Mình không cần, chậu của mình không sao cả, vẫn dùng được." Trương Tinh liền cúi đầu xuống. "Xin lỗi nhé!" "Không sao." Tô Bối thật sự cảm thấy không sao, Trương Tinh cũng không cố ý. Tô Bối không để tâm, Trương Tinh lại càng cảm thấy áy náy. Cô ấy phát hiện ra Tô Bối thật ra là một người rất tốt, không đáng ghét như cô ấy tưởng. Nói đi nói lại, giữa họ cũng chẳng có thâm thù đại hận gì, có lẽ họ cũng có thể trở thành bạn bè. Tiếp đó, Trương Tinh chủ động bắt chuyện với Tô Bối, lúc đầu một hai câu, sau đó ba bốn câu, cuối cùng Trương Tinh hoàn toàn cởi mở. Thoáng cái đã đến Chủ nhật, hôm nay Tô Bối thấy Trương Tinh lại bắt đầu thay quần áo, có vẻ như sắp ra ngoài. Nghĩ đến thái độ của Trương Tinh với mình những ngày qua, tuy quan hệ hai người không thân thiết như với Diêu Tư hay Giang Viện, nhưng cô cảm thấy vẫn cần phải nói với cô ấy một tiếng. Còn nghe hay không, cô không quan tâm. "Trương Tinh."