Chương 308: Có phải cô làm không?

Thập Niên 70: Hầm Chứa Nhà Tôi Thông Đến Hiện Đại

undefined 17-03-2026 18:46:27

Tống Lệ Trinh ôm cánh tay ông nội làm nũng: "Ông nội, ông tốt thật đấy." Nhưng trong lòng cô ta lại không đồng tình với lời của ông cụ. Thứ cô ta muốn, chưa bao giờ là không có được. Cô ta có thể không cần, nhưng không thể chấp nhận việc mình không có được. ... Chu Ý Hành đạp xe đến trường, đi thẳng tới dưới lầu ký túc xá của Tô Bối. "Tô Bối, người yêu cậu tìm cậu kìa." Một bạn nữ ở ký túc xá bên cạnh đẩy cửa phòng, thò đầu vào cười tủm tỉm nhắn lời. Mấy người trong phòng bật lên tiếng cười thiện ý, mặt Tô Bối nóng ran: "Đừng đùa nữa." Sau đó cô khoác áo vào rồi nhanh chân xuống lầu. Đến nơi, quả nhiên là Chu Ý Hành. "Sao anh lại đến đây?" Chu Ý Hành nhìn cô từ trên xuống dưới: "Em không sao chứ?" "Em không sao mà." Tô Bối thấy khó hiểu, nhưng nhanh chóng nhận ra có lẽ anh đã nghe được chuyện gì đó. Cô cười cười: "Ai đã nói gì với anh à?" Bàn tay đang thả lỏng của Chu Ý Hành chợt nắm chặt lại. Ban đầu anh còn tưởng Tống Lệ Trinh chưa kịp ra tay, giờ xem ra chuyện đã xảy ra rồi. Vẻ mặt Chu Ý Hành trở nên khó coi. "Tống Lệ Trinh đã làm gì em?" Tuy anh biết Tống Lệ Trinh đã ra tay, nhưng cô ta làm gì thì anh hoàn toàn không biết. Tô Bối đành kể lại chuyện đã xảy ra, sau đó cười nói: "Không sao đâu, vừa hay có anh họ của Diêu Tư, còn có một vài bạn học trong trường nữa, bọn họ đều bị đánh chạy cả rồi." Chu Ý Hành vẫn không có biểu cảm gì, chỉ dùng ánh mắt chăm chú nhìn Tô Bối. "Anh sao thế?" Đột nhiên, Chu Ý Hành ôm chầm lấy cô vào lòng. Anh ôm rất chặt, cả người Tô Bối bị giam cầm trong lòng anh. "Tiểu Bối, xin lỗi em." Tô Bối mím môi, từ từ đưa tay vỗ nhẹ lưng anh: "Em không phải là không sao đây à?" "Đều là lỗi của anh. Nếu không phải vì anh, em cũng sẽ không phải chịu tai bay vạ gió này." Tô Bối im lặng một chút rồi nói: "Không trách anh." Thật ra cô hoàn toàn có thể không phải chịu những chuyện này, là do chính cô không muốn tránh né. Vì vậy mọi hậu quả cô sẽ một mình gánh chịu. Trong lòng Chu Ý Hành rất khó chịu, càng nghĩ càng thấy tức giận: "Tiểu Bối, em yên tâm, sau này sẽ không xảy ra chuyện như vậy nữa." Tô Bối không coi lời này là một lời hứa, chỉ cảm thấy đó là một lời an ủi, cô cười nói: "Vâng, em tin anh. Có thể buông tay ra trước được không?" Cô đã phát hiện có người đang nhìn về phía họ. Bọn họ bây giờ như vậy thật sự ảnh hưởng không tốt lắm. Chu Ý Hành buông cô ra, thấy cô không nói gì bèn bảo mình còn có việc nên rời đi. Tô Bối không nghĩ nhiều, quay về ký túc xá đọc sách. Gần đây đầu tiên là tổ chức sinh nhật cho Chu Ý Hành, lại tham gia buổi biểu diễn văn nghệ, giữa chừng còn tham gia một cuộc thi biện luận, việc học của cô đã có chút chểnh mảng. Cô phải bù đắp lại bài vở cho tốt. Khi Tô Bối đang đọc sách, Chu Ý Hành đã đi tìm Tống Lệ Trinh. Nói ra thì đây là lần đầu tiên anh chủ động tìm gặp Tống Lệ Trinh, nhưng cô ta lại không vui chút nào. Cô ta biết anh đến tìm mình vì chuyện gì. "Có phải cô làm không?" Chu Ý Hành lạnh lùng nhìn cô ta. Tống Lệ Trinh có chút tức giận, dựa vào đâu mà anh dịu dàng với Tô Bối như vậy, còn với cô ta lại hung dữ như thế! "Là em thì sao?" Chu Ý Hành đấm một cú vào bức tường bên cạnh người cô ta: "Tôi đã nói cô đừng động đến cô ấy. Có gì cô có thể nhắm vào tôi, động vào tôi thì được, nhưng động vào Tiểu Bối thì không xong đâu. Nếu đã là cô làm, vậy thì cô phải trả giá cho chuyện này." Lúc này Chu Ý Hành thật sự quá đáng sợ, mặt Tống Lệ Trinh sợ đến trắng bệch. Cô ta không biết anh muốn làm gì, nhưng cô ta biết đó chắc chắn không phải là điều cô ta muốn thấy. Cô ta lớn tiếng nói: "Không, không phải em làm!"