Chu Ý Hành nhìn cuốn sách có cái tên đáng xấu hổ này, cảm thấy thật khó hiểu.
Đây là sách của cô gái đó? Cô ấy đọc loại sách gì thế này!
Với tâm trạng tò mò, Chu Ý Hành mở sách ra. Đọc một hồi, anh "bộp" một tiếng gập sách lại.
"Viết cái quái gì thế này!"
Anh giơ tay ném cuốn sách sang một bên. Thứ rác rưởi này đúng là làm bẩn mắt người khác.
Anh cố gắng bình tĩnh lại, cầm lấy cuốn Bá tước Monte Cristo đang đọc dở. Đọc được hai dòng, anh lại gập lại, đưa tay lấy lại cuốn "Tổng tài bá đạo" vừa ném đi.
Anh cau mày lật từng trang, mắt càng lúc càng mở to.
"Cái... Cái này quá trần trụi rồi!"
"Đây... Đây không phải là giở trò lưu manh sao?"
Vành tai anh càng lúc càng đỏ.
Bây giờ anh cảm thấy những cuốn sách bị liệt vào hàng sách cấm kia có là gì, đây mới thật sự là sách cấm!
Tô Bối còn chưa biết sách của mình đã bị đọc hết. Hôm sau, cô dậy thật sớm chạy đến điểm thanh niên trí thức.
Phương Hữu Lan đã dậy, thấy cô liền cười chào: "Tiểu Bối, sao cậu lại đến đây?"
Tô Bối ghé vào tai cô ấy, nói nhỏ: "Hữu Lan, hôm qua mình hình như đưa thừa một cuốn sách, cậu có thấy không?"
"Hả?" Phương Hữu Lan lắc đầu."Không có!"
Cô ấy lại nhìn sang Tôn Lệ Hoa: "Cậu có thấy không?"
Tôn Lệ Hoa lắc đầu: "Chỉ có năm cuốn thôi!"
Biết tối qua họ đã chia sách rồi, rõ ràng cuốn sách đó không nằm trong tay hai nữ thanh niên trí thức, Tô Bối chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm.
Lúc này cô thấy Chu Ý Hành đi ra, vội vàng chạy tới, nói nhỏ: "Thanh niên trí thức Chu, tối qua... Anh... Trong sách có kẹp thứ gì khác không?"
Chu Ý Hành lập tức hiểu cô đang nói gì, thân hình anh khựng lại, bất giác lắc đầu.
"Không có."
Tô Bối không nghi ngờ gì, lại đi hỏi hai nam thanh niên trí thức còn lại.
Kết quả nhận được câu trả lời tương tự.
"Lẽ nào mình nhớ nhầm?"
Tô Bối thầm thở phào nhẹ nhõm. Cũng tốt, họ không thấy thì cũng không cần phải khó xử như vậy.
Chỉ là cuốn sách chạy đi đâu rồi nhỉ?
Cuối cùng, Tô Bối vẫn không tìm thấy cuốn sách đó, đành phải bỏ cuộc.
Cắt cỏ heo xong, nộp điểm công, Tô Bối gùi số hàng còn lại lên công xã.
Nhà họ Tô đột nhiên phất lên khiến không ít người để ý. Tuy lúc này đang là giờ các đội viên đi làm, nhưng vẫn có những ánh mắt dõi theo cô.
Đi được nửa đường, một gã thanh niên trông có vẻ du côn chặn đường Tô Bối.
"Tô Bối, cô đi công xã à!"
Gã này là người nhà họ Từ trong thôn, tên là Từ Chí Quốc, trạc tuổi cô, không đi học, cũng chẳng đi làm, sống dựa vào người nhà.
Tô Bối không muốn để ý đến gã, chỉ hờ hững "ừ" một tiếng rồi định đi vòng qua.
Nhưng đối phương vốn dĩ nhắm vào cô, đời nào chịu để cô dễ dàng rời đi.
Gã làm ra vẻ thân thiết, sáp lại gần Tô Bối: "Cô gùi cái gì thế, để tôi xem nào."
Nói rồi định giở cái gùi của cô ra.
Tô Bối vội né đi, ánh mắt sắc lẹm nhìn sang: "Anh làm gì đấy?"
Tim cô đập thình thịch, bên trong gùi toàn là hàng hóa, nếu để gã nhìn thấy thì hỏng bét.
Từ Chí Quốc nhe hàm răng vàng khè ra cười: "Xem một chút thôi mà, sao cô keo kiệt thế?"
"Cút."
Tô Bối lườm gã một cái, chẳng buồn cho gã sắc mặt tốt.
Từ Chí Quốc lập tức nổi giận: "Tô Bối, cô đừng có được voi đòi tiên nhé. Xem dáng vẻ của cô, bên trong chắc không phải là hàng cấm chứ? Tôi biết rồi, nhà cô gần đây có tiền, có phải là đi chợ đen bán đồ không?"
Xem ra hôm nay không thể giải quyết trong hòa bình rồi, Tô Bối "phì" một tiếng: "Phì, anh đừng có nói bậy, tôi không rảnh để ý đến anh. Anh mà còn dây dưa nữa thì đừng trách tôi không khách sáo."
Từ Chí Quốc cười ha hả: "Cô muốn không khách sáo thế nào? Hôm nay tôi cứ không đi đấy. Thế này đi, cô cho tôi 10 đồng tiêu vặt, tôi sẽ không nói cho người khác biết chuyện nhà cô đi chợ đen."