Cô đột nhiên ra tay, Trương Tòng cũng sững sờ một lúc.
"Tiểu Bối, cần gì phải vậy? Anh muốn tốt với em, không phải muốn đánh nhau. Em gả cho anh, anh sẽ đối xử tốt với em."
Anh ta nhìn cô gái trước mặt bằng đôi mắt say mờ mịt, càng nhìn càng thấy xinh đẹp, trên người cô có những đặc điểm mà Triệu Lan Chi không có.
Triệu Lan Chi thì ngây thơ lương thiện, còn Tô Bối lại hội tụ tất cả những từ ngữ mà anh ta có thể nghĩ tới.
Một cô gái như vậy, anh ta nguyện đánh cược một lần.
Lúc này Chu Ý Hành cũng đã đến tiểu viện. Ngày mai Tô Bối phải đi rồi, anh muốn giúp cô thu dọn đồ đạc và đến thăm cô.
Nhưng vừa đến sân trước, anh đã bị bà cụ Trương chặn lại.
Bà cụ Trương nhìn thấy Chu Ý Hành chỉ cảm thấy xui xẻo, sao thằng nhóc này lại đến vào lúc này? Thật không đúng lúc.
Nhưng bà ta lại không thể không đối phó.
Bà ta cười nói tiến lên: "Đây không phải là Tiểu Chu sao? Sao cháu lại đến đây?"
Chu Ý Hành không muốn để ý đến bà ta, nhưng vẫn đáp một tiếng: "Tôi đến tìm Tiểu Bối."
"Tìm Tiểu Bối à? Tiểu Bối ra ngoài rồi!"
"Cái gì?"
Chu Ý Hành sững người một lúc.
"Ra ngoài rồi?"
"Đúng vậy, nói là cần mua thêm ít đồ nên đã ra ngoài rồi, hay là lát nữa cháu quay lại nhé?"
Chu Ý Hành nhíu mày, nhưng không nghi ngờ bà cụ Trương lừa mình.
Bà cụ Trương thấy anh không nghi ngờ, trong lòng thầm mừng.
"Hay là cháu đi đón con bé đi? Biết đâu bây giờ nó đã trên đường về rồi!"
"Cũng được."
Chu Ý Hành bèn chuẩn bị quay người rời đi.
Lúc này từ phía sau truyền đến tiếng "rầm rầm".
Hình như là từ tiểu viện của Tô Bối.
"Có chuyện gì vậy?"
Ánh mắt anh đột nhiên trở nên sắc bén, nhấc chân định đi về phía sau, bà cụ Trương vội vàng chặn anh lại.
"Này, cháu làm gì thế? Tiểu Tô không có nhà, cháu không được vào."
"Tại sao tôi không được vào? Đó là nhà bạn gái tôi, bên trong có tiếng động, tôi nghi có trộm."
"Trộm đâu ra mà trộm? Cháu đừng nói bậy, thằng Tòng nhà thím đang giúp Tiểu Tô dọn dẹp đồ trong sân."
Điều này nghe có vẻ hợp lý, nhưng Chu Ý Hành rõ ràng không tin. Anh biết bà cụ Trương không có ý tốt, bây giờ lại chặn đường không cho qua, càng nghĩ anh càng thấy không ổn.
Anh đẩy bà cụ Trương ra rồi đi về sân sau. Bà cụ Trương đập đùi: "Hỏng rồi!"
Đừng để thằng nhóc này phá hỏng chuyện tốt!
Hy vọng con trai mình đã thành công rồi.
Chu Ý Hành rảo bước đến tiểu viện, liền nghe thấy tiếng động rất lớn trong phòng. Anh đưa tay giật cửa thì phát hiện cửa đã bị cài chốt.
Trong lòng anh đột nhiên kinh hãi.
Giật tung ổ khóa, Chu Ý Hành nhanh chóng bước vào phòng, sau đó nhìn thấy căn phòng bừa bộn.
Quần áo đồ đạc vương vãi khắp sàn, Tô Bối thở hổn hển dựa vào tường, Trương Tòng đang lảo đảo đi về phía cô.
Lòng Chu Ý Hành lạnh đi, anh lao lên hai bước, vung nắm đấm vào mặt Trương Tòng. Trương Tòng bị đánh ngã sõng soài xuống đất.
Bà cụ Trương kinh hãi kêu lên:
"Ối, sao lại đánh người thế này? Tòng ơi, Tòng, con có sao không?"
Trương Tòng đã bị đánh choáng váng, bây giờ nằm trên đất, đầu óc hỗn loạn.
"Mẹ... Cô ta đánh giỏi quá."
Chu Ý Hành gần như muốn nổ tung vì tức giận. Cô gái của anh, cô gái mà anh đặt trong lòng để bảo vệ, hai kẻ hạ lưu này lại dám làm chuyện như vậy với cô.
Anh hận không thể đập nát đầu Trương Tòng, nhưng bây giờ điều quan trọng hơn là Tô Bối.
Anh nhanh chóng đến bên cạnh Tô Bối, đưa tay kéo cô vào lòng.
Anh đã hiểu rõ chuyện gì đã xảy ra, trong lòng vừa áy náy vừa đau xót.
"Được rồi, đừng sợ nữa, không sao rồi."
Anh nhẹ nhàng an ủi Tô Bối, đau lòng không chịu nổi.
Thật ra Tô Bối không hề bị dọa sợ, cô chỉ hơi kiệt sức thôi.
Trương Tòng không giống những người cô gặp trước đây, anh ta quá nặng, giống như một tảng đá, đá một cái chân cô cũng đau.