Chu Ý Hành cười đáp lại, ánh mắt lướt qua chiếc gùi rõ ràng có chút nặng nề sau lưng Tô Bối: "Chào buổi sáng!"
Hai người không ai nói nhiều, sau khi lướt qua nhau, Tô Bối đảo mắt, xui xẻo, sao lại đụng phải anh ta chứ!
Bên kia, Chu Ý Hành cũng nhíu mày. Cô nhóc đó lại đi chợ đen à? Hàng của cô từ đâu ra vậy?
Nhưng dù anh có vắt óc suy nghĩ cũng không thể ngờ rằng những thứ này đều đến từ một thời đại khác.
Từ đại đội Bình An đến công xã Ngũ An đi bộ mất hơn một tiếng. Trên đường đi, Tô Bối tìm cơ hội trang điểm cho mình. Lúc đến công xã thì công nhân đã đi làm, không gây chú ý cho ai, cô an toàn đi đến nhà chị Chu.
"Cốc cốc cốc!"
Tô Bối gõ ba tiếng ngắn hai tiếng dài lên cửa.
Họ không hề hẹn ám hiệu gì, nhưng Tô Bối lại muốn tự đặt ra một cái, lần sau cô gõ như vậy, đối phương sẽ biết là cô.
Một lát sau, cửa lớn mở ra.
"Ai vậy?"
Chị Chu ngẩng đầu lên, thấy là cô, mắt chợt sáng lên, một tay nắm lấy cổ tay cô kéo vào sân rồi nhanh chóng đóng cửa lại.
"Em gái, em đến rồi. Nhanh, mau vào nhà đi."
Hai người vào nhà, Tô Bối đặt chiếc gùi xuống chân. Chị Chu nhìn chằm chằm vào chiếc gùi với ánh mắt nóng rực, kích động hỏi: "Em gái, còn loại gạo lần trước không?"
Tô Bối lắc đầu: "Không có."
Trên mặt chị Chu lộ rõ vẻ thất vọng, nhưng lại nghe Tô Bối nói: "Lần này em không mang gạo, nhưng em mang theo rất nhiều đồ tốt, chị xem có cần gì không."
Cô lật tấm vải đậy trên gùi ra, chị Chu lập tức hít một hơi khí lạnh:
"Đây... Nhiều đồ tốt quá!"
Chị Chu ngồi xổm xuống, nhanh chóng lục lọi trong gùi hai lần. Thấy bên trong toàn là hàng hóa mà ở hợp tác xã xếp hàng cũng không mua được, chị ấy chỉ ước có thể chiếm hết làm của riêng.
"Không được, hôm nay chị phải chọn trước, đợi những người kia đến thì chẳng còn lại gì cả."
Thế nhưng chưa đợi chị ấy nói xong, trong sân đã vang lên tiếng bước chân.
"Chị Chu à, chúng tôi đến tìm chị tán gẫu đây!"
Sắc mặt chị Chu biến đổi. Chết rồi, sao mắt mấy người này tinh thế, nhanh vậy đã tìm đến rồi.
Thở dài một hơi, chị ấy đứng dậy, trên mặt đã đổi thành nụ cười thân thiết: "Ôi chao, tôi đang định đi gọi các chị thì các chị đã đến rồi."
Tô Bối kinh ngạc trước tài thay đổi sắc mặt của chị ấy, cô khẽ nhếch môi, chào hỏi mọi người: "Các chị đến rồi, hôm nay em mang theo không ít đồ, xem có cần gì không."