Chương 484: Cười cái gì mà cười, cũng đâu phải khóc sướt mướt như cậu

Thập Niên 70: Hầm Chứa Nhà Tôi Thông Đến Hiện Đại

undefined 17-03-2026 18:54:16

Tối về đến ký túc xá, Giang Viện vẫn chưa về, Tô Bối biết cô ấy chắc chắn ở lại đó chăm sóc Mạnh Cảnh Thần. Sáng hôm sau Giang Viện mới về với đôi mắt thâm quầng. Diêu Tư trêu chọc bạn mình: "Ôi chà, đây là chăm sóc cả đêm đấy à?" Giang Viện lườm Diêu Tư một cái: "Cười cái gì mà cười, cũng đâu phải khóc sướt mướt như cậu." Diêu Tư bị chặn họng không nói nên lời. Trương Tinh không nhịn được cười phá lên. Giang Viện nói tiếp: "Cả cậu nữa, cười cái gì mà cười? Lúc cậu theo đuổi Tôn Bân mình có cười cậu đâu." Trương Tinh cũng không còn gì để nói. Cả hai đều chịu thua, Tô Bối che đi nụ cười nơi khóe miệng. "Mạnh Cảnh Thần sao rồi?" Lúc này Giang Viện mới lộ ra vẻ mặt như trút được gánh nặng: "Không sao, nhưng bị khói làm bỏng họng, chắc phải dưỡng thương một thời gian. Đúng rồi Tiểu Bối, cô gái được đưa đến bệnh viện cùng Mạnh Cảnh Thần bị hủy dung rồi, trước đây mình từng gặp cô ta, cô ta từng đến tìm cậu đấy." Tô Bối khựng lại: "Ừ, cô ta là con gái của mẹ kế Chu Ý Hành." Chu Vũ Phi vậy mà lại bị hủy dung, đây là điều Tô Bối không ngờ tới. Mặc dù cô không thích cô ta, nhưng nước lửa vô tình, trong lòng Tô Bối vẫn có chút buồn bã. Nhưng dù sao hủy dung cũng tốt hơn là mất mạng. Giang Viện biết quan hệ giữa Chu Ý Hành và gia đình anh không tốt, nên chỉ nói vài câu rồi thôi. Mà bên phía Chu Ý Hành có người đến tìm anh, bảo anh đến nhà xác nhận dạng thi thể. Lúc đó Chu Ý Hành có hơi sững sờ, anh hỏi: "Ai chết vậy?" Đối phương đáp: "Chúng tôi phát hiện ba thi thể gồm hai nam một nữ trong nhà của chủ hộ Chu Trường Thanh, phỏng đoán là những thành viên khác trong nhà họ Chu ngoài Chu Vũ Phi đã được đưa đến bệnh viện." Nhà họ Chu có tổng cộng bốn người, nếu có ba người thiệt mạng trong vụ hỏa hoạn, thì không cần nghi ngờ cũng biết đó là ai. "Được, tôi đi với các anh." Chu Ý Hành đến nhà xác, đứng bên cạnh thi thể được phủ vải trắng, lặng im không một tiếng động. Người này không ai khác chính là Chu Trường Thanh. Lúc này ông ta đang lẳng lặng nằm đó, gương mặt đã biến dạng hoàn toàn. Chu Ý Hành không ngờ hai người lại kết thúc theo cách này, trong lòng anh không buồn, chỉ cảm thấy có chút trống rỗng. Anh cứ lẳng lặng nhìn như vậy, tựa như một bức tượng điêu khắc. Hồi lâu sau, anh quay người rời đi. Ngay khoảnh khắc anh quay người, một giọt nước trong suốt rơi xuống đất, thoáng chốc biến mất không dấu vết. Nghĩa tử là nghĩa tận, Chu Ý Hành giúp lo liệu hậu sự. Tô Bối cùng Chu Ý Hành dọn dẹp những thứ không bị cháy ở nhà họ Chu, dưới viên gạch lát nền ở góc phòng, cô tìm thấy một chiếc hộp có khóa. Chu Ý Hành không tìm chìa khóa mà dùng búa đập thẳng vào. Bên trong lộ ra một vài món đồ lặt vặt. Chu Ý Hành ngồi xuống nền đất đầy tro bụi, lấy ra một tấm ảnh bên trong. Tô Bối ngồi xổm bên cạnh anh cùng xem. Trong ảnh là một gia đình ba người, người đàn ông có thể nhận ra rõ ràng là Chu Trường Thanh thời trẻ, người phụ nữ dịu dàng, đoan trang, nụ cười rạng rỡ. Giữa hai người là một cậu bé trai, má đỏ hây hây, đang nghiêng cổ ăn kẹo, dáng vẻ ngây thơ đáng yêu. Đó là Chu Ý Hành lúc nhỏ. Chu Ý Hành nhìn chằm chằm vào bức ảnh rất lâu, sau đó nhét tấm ảnh vào túi áo trước ngực, rồi lại xem những thứ khác trong hộp. Một chồng thư, một chiếc khăn tay, và chiếc lược gỗ đào mà mẹ anh từng thích nhất. Anh đã từng tưởng những thứ này không còn nữa, sau khi mẹ qua đời, anh đã tìm rất lâu. Nào ngờ tất cả đều như ký ước bị phủ bụi, được chôn giấu đi. Chu Ý Hành thở phào một hơi, mang chiếc hộp rời khỏi nhà họ Chu. Nhà họ Chu không còn nữa, chỉ còn lại một mình Chu Vũ Phi, mà cô ta và Chu Ý Hành thật ra không có quan hệ gì, không phải trách nhiệm của anh. Sau khi vết thương của cô ta lành lại thì được nhà họ Trịnh đón về.