Cô từng đọc được một quan niệm ở thời hiện đại, đàn ông ai cũng thích xe, tặng ô tô đương nhiên là không thể, dù có tiền cũng chưa chắc mua được. Nhưng cô có thể đổi hướng suy nghĩ, lắp ráp cho anh một chiếc xe đạp.
Nghĩ thông suốt, ngày hôm sau Tô Bối liền gọi điện về xưởng của đại đội.
Cuộc gọi đến vào buổi trưa, lúc này Phan Tú Vân vẫn đang ở trong xưởng, chuẩn bị thu dọn đồ đạc về nhà nấu cơm.
Nhấc điện thoại lên, vừa nghe thấy giọng Tô Bối, bà lập tức căng thẳng.
"Tiểu Bối, sao con lại gọi điện về?"
Tuy trường học và đại đội đều có điện thoại nhưng cước phí không rẻ, nếu không có chuyện gì, họ đều liên lạc bằng cách viết thư.
Tô Bối nhìn xung quanh, thấy lúc này không có ai, người trong phòng trực ban phía trước cũng không nhìn về phía cô.
Cô hạ giọng: "Mẹ, chuyện là thế này. Mẹ có nhớ con có một cuốn sách về bộ chuyển tốc xe đạp không... À, ở trong hầm chứa ấy... Dạo này con cần dùng, mẹ gửi qua cho con với."
Phan Tú Vân lập tức hiểu ý con gái, hầm chứa, chẳng phải là đang nói đến hiện đại sao!
Chắc là gọi điện thoại không tiện nói chuyện.
Bà lập tức đồng ý: "À, mẹ biết rồi. Được, tìm thấy mẹ sẽ gửi cho con ngay. Đúng rồi, dạo này con thế nào? Có ăn uống đầy đủ không? Đừng để bị đói, thiếu gì thì nói với mẹ."
"Không thiếu gì đâu ạ."
Trong lòng Tô Bối cảm thấy ấm áp nhưng cũng lại có chút chua xót: "Mẹ, con ở đây mọi thứ đều tốt, mẹ và cha không cần lo cho con đâu. Nhà mình thế nào rồi ạ? Xưởng dạo này có việc gì không? Tiểu An và Đồng Đồng thế nào ạ?"
Nghe cô hỏi một tràng như vậy, Phan Tú Vân cười nói: "Ở nhà cũng đều tốt cả, Tiểu An và Đồng Đồng đi học rất ngoan, mấy hôm trước cô giáo còn khen Đồng Đồng nữa. Còn xưởng thì... Cũng tàm tạm!"
Tàm tạm là ý gì?
"Mẹ, xưởng xảy ra chuyện gì sao ạ?"
"Không có chuyện gì đâu."
Phan Tú Vân không định nói nhiều.
"Mẹ, có chuyện gì mẹ cứ nói với con. Tuy con không ở đại đội nhưng con vẫn đang nhận lương của đại đội mà!"
Nhắc đến chuyện này, Phan Tú Vân thở dài: "Cũng không phải chuyện gì lớn, không phải chuyện gì lớn đâu. Chỉ là năm nay các nơi xuất hiện không ít xưởng quần áo may sẵn, đơn hàng của xưởng mình bị ảnh hưởng một chút, xưởng trang sức bên nước ngoài cũng không đặt hàng tiếp nữa nên bí thư đang hơi lo lắng."
Nói đến đây, Phan Tú Vân dừng lại một chút: "Chuyện này con đừng lo, cứ học cho tốt đi. Chỉ riêng những bản vẽ con để lại cũng đã xứng đáng với tiền lương đại đội trả rồi."
Lời tuy nói vậy nhưng biết xưởng gặp khó khăn, làm sao cô có thể không quan tâm. Làm ngày nào hay ngày đó, việc cần làm cô sẽ không thoái thác.
Tô Bối suy nghĩ một lát rồi nói: "Vậy ý của bí thư là thế nào ạ?"
"Bí thư ấy à... Ông ấy muốn con ở Bắc Kinh xem thử có dự án nào phù hợp với sự phát triển của đại đội không. Nếu con có thời gian thì xem thử, đừng để lỡ việc học."
Tô Bối đáp một tiếng: "Vâng, chuyện này con biết rồi. Mẹ với cha cũng nhớ giữ gìn sức khỏe, đừng quá vất vả, ăn nhiều đồ ngon vào nhé. Thôi ạ, phía sau con đang có người xếp hàng, con không nói chuyện với mẹ nữa. Sách mẹ đừng quên gửi cho con sớm nhé."
Cúp điện thoại, Tô Bối trả tiền rồi nhường chỗ cho người vừa đến.
Gói hàng đến nơi đã là chuyện của hơn nửa tháng sau. Hôm đó Tô Bối tan học, như thường lệ đến phòng văn thư, vừa đến cửa đã bị bác trai ở phòng văn thư gọi lại.
"Tiểu Tô, hôm nay có bưu phẩm của cháu đấy."
Vì ngày nào cô cũng đến xem nên bác trai ở phòng văn thư đã rất quen thuộc với cô, ông lấy gói hàng của cô ra, cười nói: "Gói to ghê, có đồ gì tốt thế này!"
Gói hàng quả thật rất lớn, Tô Bối ôm gói hàng to sụ: "Cũng không có gì ạ, mẹ cháu gửi cho chút đồ ăn thức mặc thôi."