Mặc quần áo xong, hai người cùng nhau ra khỏi nhà.
"Mẹ ơi, chúng ta đi đâu vậy ạ?" Tô Quế Lan hỏi.
Bà cụ Tô không lên tiếng, chỉ kéo cô ta đi về phía trước.
Không khí này quá kỳ lạ, Tô Quế Lan không chịu nổi mà lên tiếng:
"Mẹ, mẹ định đưa con đến Công xã à, vậy thì mẹ cứ nói thẳng là được rồi, đừng cứ trưng ra bộ mặt đó được không?"
Cô ta cảm thấy rất hoang mang!
Nhưng bà cụ Tô không cho cô ta câu trả lời, bà ta đưa cô ta đến Công xã, đi thẳng đến trạm y tế.
Trước khi vào cửa, bà cụ Tô dừng bước:
"Lát nữa vào trong, mẹ bảo con làm gì thì con làm nấy, không được nói bậy biết chưa?"
"Biết rồi mẹ."
Hai người vào nhà, bà cụ Tô vội vàng tiến lên: "Bác sĩ, con dâu tôi hơn một tháng rồi chưa có kinh nguyệt, ông xem giúp."
Con dâu?
Tô Quế Lan có chút khó hiểu, sao cô ta lại trở thành con dâu của mẹ mình?
Nhưng cô ta vẫn nhớ lời cảnh báo của bà cụ Tô nên không lên tiếng.
Cô ta nghe lời bà cụ Tô ngồi xuống, để bác sĩ lớn tuổi bắt mạch.
Bác sĩ lớn tuổi đặt tay lên cổ tay Tô Quế Lan sờ một lúc lâu, rồi cười nói: "Bà cụ, chúc mừng bà, con dâu bà có thai rồi."
Có thai rồi?
Đầu óc Tô Quế Lan nổ "ầm" một tiếng.
Cô ta vậy mà lại có thai!
Bà cụ Tô sớm đã nghĩ đến, nhưng nghe thấy kết quả này vẫn có chút khó chịu, bà ta cố gắng nhếch mép cảm ơn, rồi dẫn Tô Quế Lan rời khỏi trạm y tế.
Vừa ra khỏi cửa, sắc mặt bà ta liền thay đổi:
"Phá đi!"
Tô Quế Lan ngẩn người: "Mẹ, mẹ nói gì?"
Bà cụ Tô nói: "Mẹ nói phá cái thai này đi, phải phá bỏ!"
Con gái chưa kết hôn, tuyệt đối không thể để người khác biết chuyện cô ta có thai.
Tô Quế Lan khi biết tin mình có thai cũng có chút hoảng sợ, nhưng bây giờ nghe mẹ mình nói muốn phá bỏ đứa bé này, cô ta theo bản năng ôm lấy bụng mình:
"Không, không được."
Cô ta không thể phá bỏ đứa bé này.
Hai người về nhà, trên đường đi không ai nói lời nào.
Về đến nhà, bà cụ Tô bắt đầu nghiên cứu làm thế nào để lén lút bỏ cái thai này đi.
Trạm y tế sẽ không tùy tiện phá thai cho người ta, muốn không bị ai biết, phải tìm phòng khám chui ở địa phương hoặc dùng thuốc.
Bà ta nhớ hình như trước đây có nghe ai đó nói qua.
Bà cụ Tô đi dò hỏi tình hình phòng khám chui, còn Tô Quế Lan thì không nghe lời bà ta mà ở yên, nhân lúc không có ai trông chừng, cô ta nhanh chân chạy ra khỏi nhà.
Lúc này vẫn còn là ban ngày, khi Tô Quế Lan tìm đến cửa, Chu Đại Sơn sợ hết hồn.
Gã hoảng hốt nhìn xung quanh, thấy không có ai mới vội nói: "Sao em lại đến đây?"
Tô Quế Lan sờ bụng mình, vẻ mặt có chút vui mừng: "Anh Đại Sơn, hôm nay em đến trạm y tế, bác sĩ nói em có thai rồi!"
Cô ta nắm lấy cánh tay Chu Đại Sơn: "Trong bụng em có con của chúng ta rồi, anh phải ly hôn để cưới em."
Chu Đại Sơn giật nảy mình, ánh mắt quét xuống bụng cô ta.
"Thật không?"
Tô Quế Lan gật mạnh đầu.
Sắc mặt gã trắng bệch đi trông thấy, một lúc lâu không nói được lời nào.
"Anh sao vậy?" Tô Quế Lan hỏi.
Chu Đại Sơn nặn ra một nụ cười khó coi: "Không, không sao."
Trong đầu gã quay cuồng, suy tính xem làm thế nào để dỗ Tô Quế Lan phá thai.
Gã kéo Tô Quế Lan vào nhà củi của mình, đưa tay ôm lấy cô ta.
"Quế Lan, anh thật sự vui lắm, đây là con của chúng ta! Nhưng Quế Lan, em đã nghĩ chưa, bây giờ em đã có thai rồi, anh có ly hôn ngay bây giờ cũng không kịp nữa! Dù chúng ta có kết hôn, đến lúc đó người ta tính ngày tháng không khớp, chẳng phải chúng ta sẽ bị người khác chỉ trỏ sao."
Gã nhìn Tô Quế Lan, nói nhỏ: "Cho nên đứa bé này chúng ta không thể giữ được."
Tô Quế Lan nghe vậy thì ngây người, nước mắt lưng tròng.
Cô ta xoa bụng, bật khóc thành tiếng: "Em muốn sinh đứa bé này."