Cô bé bĩu môi.
Phan Tú Vân thấy cô bé như vậy, bèn cầm đũa lên lặng lẽ chọc vào từng chiếc sủi cảo, sau đó gắp một chiếc bỏ vào bát của cô bé.
"Xem cái này xem."
Điềm Điềm cắn một miếng, quả nhiên ăn trúng đồng xu bên trong.
Cô bé lập tức reo lên vui sướng: "Yeah! Yeah! Con ăn được sủi cảo có tiền rồi, con ăn được sủi cảo có tiền rồi!"
Thấy cô bé cũng ăn được, chỉ còn lại mỗi mình Tô Bối. Tô Bối xoa bụng, làm sao bây giờ? Không ăn nổi nữa.
Nhưng cô cũng rất muốn ăn trúng sủi cảo có tiền!
Tô Bối thở dài thườn thượt, tuy muốn ăn thêm hai cái nữa nhưng cô không thể nhét nổi cái nào, cuối cùng đành chán nản đặt đũa xuống.
Thôi vậy, không ăn nữa.
Lúc này Chu Ý Hành học theo dáng vẻ của Phan Tú Vân, gắp một chiếc sủi cảo bỏ vào bát cô: "Hay là em thử cái này xem có không?"
Tô Bối chẳng ôm hy vọng gì: "Thôi đi, em thật sự không ăn nổi nữa."
Cái này mà không có nữa thì lại phải ăn thêm một chiếc sủi cảo.
"Cứ thử đi, lỡ như có thì sao! Em cắn một miếng, không có thì thôi không ăn nữa."
Tô Bối nghe anh nói vậy bèn gắp sủi cảo lên cắn một miếng.
Một tiếng "cạch" vang lên, Tô Bối cảm thấy răng mình như bị ê đi, sau đó một đồng xu rơi ra từ trong chiếc sủi cảo.
Cô lập tức vui sướng nhảy cẫng lên: "Con ăn được rồi! Mẹ, con ăn trúng sủi cảo có tiền rồi, ha ha ha ha!"
Chu Ý Hành mỉm cười, thầm ghi công trong lòng.
Ăn sủi cảo xong mọi người cũng buồn ngủ, lần lượt ai về phòng nấy nghỉ ngơi.
Tạ Tư Hàm cũng buồn ngủ, không muốn giày vò thêm liền về phòng ngủ.
Ngủ một mạch đến khi trời sáng bảnh, Tạ Tư Hàm mở mắt ra liền ngẩn người.
Vốn dĩ cô ấy còn định về sớm, kết quả lại ngủ quên đến tận bây giờ.
Cô ấy vội vàng đứng dậy, thu dọn gọn gàng rồi đi ra ngoài.
Sau đó thì gặp Phan Tú Vân đang chuẩn bị nấu cơm.
Phan Tú Vân thấy cô ấy cũng sững người: "Tư Hàm ở đây à?"
Bà còn tưởng Tạ Tư Hàm đã đi từ sớm.
Tạ Tư Hàm gãi đầu: "Cháu ngủ quên mất ạ."
"Vậy hay là ăn cơm xong hẵng về nhé?"
"Thôi ạ, Vương Hổ chắc chắn đến tìm cháu rồi."
Tạ Tư Hàm nói với Phan Tú Vân một tiếng rồi vội vàng quay về thôn Bình An.
Leo ra khỏi hầm chứa, cô ấy nhanh chân về nhà.
Sau đó Tạ Tư Hàm liền ngẩn người.
Vương Hổ vậy mà lại đang ở nhà cô ấy.
Lò trong nhà đã được nhóm lên rất ấm áp, Vương Hổ nằm trên giường sưởi, không biết đã đến từ bao giờ.
Nghe thấy tiếng động, Vương Hổ bật dậy: "Tư Hàm, em đi đâu vậy?"
Tạ Tư Hàm nhất thời không biết nói sao cho phải.
"Anh đến lúc nào?"
"Anh đến được một lúc rồi. Đúng rồi, trời lạnh thế này, em đã đi đâu vậy?"
Sáng sớm Vương Hổ tỉnh dậy liền đến tìm Tạ Tư Hàm, muốn là người đầu tiên chúc Tết cô ấy, kết quả đến nơi thì trong nhà lại chẳng có ai.
Cậu ta đợi một lúc, nghĩ rằng có thể cô ấy đi vệ sinh, nhưng một lúc lâu sau cô ấy vẫn chưa quay lại.
Cậu ta đi tìm, phát hiện nhà vệ sinh cũng không có người.
Cậu ta lại đi dạo quanh đó nhưng vẫn không thấy Tạ Tư Hàm đâu.
Điều này khiến cậu ta cảm thấy vô cùng kỳ lạ.
Tư Hàm bình thường đều ở nhà, trong thôn cô ấy cũng không quen biết ai, hơn nữa sáng sớm mùng một Tết, cô ấy có thể đi đâu được chứ?
Tạ Tư Hàm cũng không ngờ lại xảy ra chuyện như vậy, cô ấy suy nghĩ một lát rồi nói: "Em ra ngoài đi dạo một chút, buổi sáng không khí trong lành."
Không khí trong lành là thật, nhưng đi dạo vào sáng sớm thì có chút kỳ quặc.
Nhưng ngoài lời giải thích này ra, cậu ta cũng không biết còn có khả năng nào khác.
Hơn nữa Tư Hàm có lý do gì để lừa cậu ta chứ?
"Vậy à, làm anh sợ hết hồn. Em không biết lúc anh thấy em không có ở nhà, anh đã lo muốn chết."
Tạ Tư Hàm cười cười, lảng sang chuyện khác: "Sao anh đến sớm vậy?"