Chương 131: Chị cả, sao lại mang nhiều đồ thế này?
Thập Niên 70: Hầm Chứa Nhà Tôi Thông Đến Hiện Đại
undefined17-03-2026 18:38:54
Tô Bối đáp: "Cháu chỉ nói có quan hệ chứ có nói gì khác đâu ạ. Quen biết một vài người thì có gì là nói dối."
Trần Giải Phóng gật đầu: "Cũng đúng."
Hai người lại nói chuyện một lúc, Tô Bối liền rời khỏi nhà dì Hai để đến hợp tác xã.
Cô đưa ra thân phận nhân viên xưởng dệt huyện, cộng thêm hàng hóa cũng thật sự tốt nên rất thuận lợi nhận được một đơn đặt hàng.
Tiếp đó, cô lại đến Công xã bên cạnh, chạy khắp mấy Công xã gần đó, lại nhận được thêm mấy trăm đơn hàng.
Hôm sau.
Bốn mẹ con Phan Tú Vân mặc quần áo mới, Tô Bối chải cho Tô Đồng hai bím tóc nhỏ đáng yêu, ăn mặc chỉnh tề cùng nhau đến nhà bà ngoại.
Đoạn đường này toàn là ruộng đồng, hai bên là những hàng cây xanh rợp bóng. Trên con đường mòn nhỏ hẹp, Tô Bối cõng chiếc gùi, Phan Tú Vân dắt tay Tô Đồng và Tô An, mấy người đi bộ gần một tiếng đồng hồ mới đến được đại đội Hồng Tinh.
Các xã viên đại đội Hồng Tinh đang làm việc, từ xa trông thấy có người đi tới. Có người nhận ra họ liền lớn tiếng hét lên: "Nhà họ Phan ơi, mau xem, có phải chị cả nhà ông mang con về không!"
Phan Hồng Quân đang làm việc thì nghe thấy có người hét lên như vậy. Ông ấy ngẩng đầu lên nhìn, quả đúng là chị cả nhà mình.
Ông ấy lập tức xin phép Đại đội trưởng rồi chạy lon ton về phía họ.
Mấy người Tô Bối cũng đã đến gần. Phan Hồng Quân cười ngây ngô gọi một tiếng chị cả, ngồi xổm xuống định bế Tô Đồng lên, kết quả phát hiện tay mình toàn bùn với mồ hôi nên lại rụt tay về.
"Cậu bẩn quá, không bế Đồng Đồng nữa. Đi, về nhà với cậu."
Mấy mẹ con đi theo cậu Cả Phan về nhà, vừa vào sân đã thấy bà ngoại Phan đang hái rau.
"Mẹ!"
Phan Tú Vân nhìn thấy mẹ ruột của mình, xúc động gọi. Bà ngoại Phan nghe thấy tiếng con gái cả còn tưởng mình nghe nhầm, ngẩng đầu lên nhìn, quả thật là con gái mình.
Bà cụ bật dậy, lao vút tới: "Ối chà, con gái cả về rồi, mấy đứa nhỏ cũng đến. Mau vào nhà, mau vào nhà."
Bà ngoại Phan cười cười rồi vành mắt đỏ hoe, lén lau nước mắt.
Tô Bối tiến lên khoác tay bà cụ, ngó đầu nhìn bà: "Bà ngoại, sao thế ạ? Chúng cháu đến bà không vui à?"
Bà ngoại Phan đánh cô một cái: "Nói bậy gì thế? Sao bà ngoại lại không vui, bà ngoại vui quá đấy chứ, các cháu bao lâu rồi không về."
Tuy hai đại đội cách nhau không xa, nhưng mọi người đều bận rộn, ngày thường không có thời gian đi lại, chỉ có dịp lễ Tết mới gặp nhau. Nhưng điều kiện nhà họ Tô kém, Phan Tú Vân lại là người có lòng tự trọng cao, không muốn về nhà mẹ đẻ ăn chực, nên thời gian về nhà càng ít hơn.
Bà ngoại Phan vui mừng đón họ vào nhà, nhìn mấy đứa trẻ, ánh mắt tràn đầy yêu thương.
Phan Tú Vân về đến nhà mẹ đẻ, tinh thần hoàn toàn khác hẳn. Bà lấy từng món đồ trong gùi ra.
"Mẹ, mấy tấm vải này cho mẹ và cha may quần áo. Sữa bột này cho người già thì mẹ và cha uống, loại cho trẻ con thì cho mấy đứa nhỏ. Hai hộp Tuyết Hoa Cao cho hai em dâu mỗi người một hộp, còn miếng thịt này mẹ xem ăn thế nào."
Tất cả đồ đạc được bày đầy trên giường sưởi. Phan Hồng Quân vừa vào đã kinh ngạc há hốc mồm: "Chị cả, sao lại mang nhiều đồ thế này?"
Nghĩ đến những lời đồn gần đây, Phan Hồng Quân nói: "Chị cả, nghe nói đại đội các chị xây một xưởng, chị vào xưởng rồi à?"
Hai đại đội tuy không qua lại nhiều, nhưng có không ít nhà có quan hệ thông gia nên vẫn có qua lại, vì vậy tin tức này cũng đã truyền đến đại đội Hồng Tinh.
Phan Tú Vân vốn muốn chia sẻ tin vui này với gia đình, liền cười gật đầu.
Trên mặt cậu Cả Phan lộ ra nụ cười: "Tốt quá rồi."
Như vậy, cuộc sống của gia đình chị cả hẳn sẽ khá hơn nhiều.
Nhưng dù vậy, mang nhiều đồ như vậy cũng quá nhiều rồi!
Cậu Cả Phan đau lòng nói: "Nhiều đồ thế này chắc tốn không ít tiền đâu nhỉ!"