Gã đáp: "Không muốn thế nào cả, chỉ là nghe nói cô rất lợi hại nên muốn kết bạn với cô thôi."
Kết bạn cũng chính là hẹn hò, Tô Bối phì cười một tiếng.
"Không có hứng thú, tránh ra, đừng cản đường tôi."
Gã lại không chịu nhường, cười hì hì nói: "Đừng vô tình như vậy chứ, nói ra thì chúng ta còn là họ hàng đấy!"
Họ hàng?
Tô Bối nghi ngờ nhìn gã, sao cô không biết mình có người họ hàng này nhỉ?
Dường như nhận ra sự nghi ngờ của cô, gã nhướng mày cười: "Tôi tên là Ngô Chí Dân, cô tôi là Ngô Tiểu Vân, mợ Hai của cô!"
Tô Bối: "..."
Hóa ra gã chính là đứa cháu trai lưu manh của mợ Hai!
Đúng là chẳng ra gì.
Tô Bối càng không muốn để ý đến gã nữa, cô lên xe đạp đi thẳng.
Ngô Chí Dân không tiếp tục quấy rầy, chỉ có ánh mắt dính chặt vào bóng lưng cô cho đến khi đi xa, trong mắt lóe lên một tia quyết tâm.
Mà họ không biết rằng ở khúc cua không xa còn có một người đang đứng.
Chu Đại Ni thu hết mọi chuyện vào mắt, trong lòng mơ hồ có chủ ý.
Tô Bối đến trụ sở đại đội báo cáo tình hình với bí thư xong liền đến xưởng, hỏi dò một hồi mới biết, hóa ra mẹ của Ngô Chí Dân đang làm việc ở xưởng của họ.
Biết gã không phải cố tình đến tìm mình, cô mới hơi yên tâm, nhanh chóng ném chuyện này ra sau đầu. Không ngờ rất nhanh sau đó, trong đại đội đã xuất hiện lời đồn nói cô và Ngô Chí Dân đang hẹn hò.
Tô Bối rất tức giận về chuyện này, hôm nay lại gặp Ngô Chí Dân, cô liền dừng lại.
"Có phải anh tung tin không?" Tô Bối trừng mắt nhìn gã.
Ngô Chí Dân lập tức hiểu cô đang nói gì, gã giả vờ không biết: "Cái gì mà có phải tôi tung tin không?"
"Chính là tin đồn đó, nói tôi và anh đang hẹn hò."
Ngô Chí Dân ra vẻ kinh ngạc: "A, còn có tin đồn này sao?"
Tô Bối vừa nhìn đã biết gã đang giả ngu.
"Anh đừng có giả vờ với tôi. Tôi nói cho anh biết, đừng có dùng mấy thủ đoạn hạ cấp này, tôi không có hứng thú với anh. Nếu anh còn bôi nhọ danh tiếng của tôi, đừng trách tôi không khách sáo!"
Ngô Chí Dân cười hề hề: "Được thôi, cô không khách sáo với tôi à? Tôi cũng muốn xem cô làm thế nào. Hay là cô đánh tôi đi?"
Gã tiến lại gần, đưa mặt đến trước mặt cô: "Hay là cô đánh tôi đi?"
Tô Bối bị dáng vẻ vô liêm sỉ của gã làm cho tức điên, quay người định bỏ đi.
Ngô Chí Dân lại chặn trước mặt cô, ỷ vào đây không có ai nên bắt đầu nói năng bỡn cợt.
"Thật ra tôi thấy cô cũng tốt, dù sao bên ngoài cũng đang đồn như vậy rồi, hay là chúng ta phim giả tình thật luôn đi? Cô yên tâm, sau này tôi nhất định sẽ đối xử tốt với cô."
Tô Bối hừ lạnh một tiếng: "Anh bớt mơ mộng đi!"
Ngô Chí Dân lập tức không vui.
"Một người tốt như tôi đây, cô tìm đâu ra, thế mà cô lại không muốn, mắt cô mọc trên đỉnh đầu à?"
Gã nheo mắt: "Hay là cô để ý người khác rồi? Để tôi đoán xem, chẳng lẽ là mấy tên thanh niên trí thức kia?"
Mấy ngày nay Ngô Chí Dân cũng đã quan sát mấy thanh niên trí thức đó, tên Chu Ý Hành và tên Chung Tử Diệp kia đều trông rất ưa nhìn, ra vẻ công tử bột.
Con gái trẻ thích nhất loại công tử bột này, e rằng Tô Bối trước mặt cũng là một trong số đó.
Ngô Chí Dân giở thói vô lại chặn đường. Tô Bối đi sang trái, gã cũng sang trái, Tô Bối đi sang phải, gã cũng sang phải. Tức đến nỗi Tô Bối chỉ muốn đá bay gã đi.
Khổ nỗi đối phương to con, còn cô thì sức yếu, hoàn toàn không đá nổi.
"Tránh ra! Đừng có làm phiền tôi nữa. Tôi không có tình ý gì với anh, anh đừng quấy rầy tôi, nếu không tôi sẽ đi tố cáo anh tội lưu manh."
"Tố cáo tôi?"
Sắc mặt Ngô Chí Dân lạnh đi: "Được, không phải cô nói tôi là lưu manh sao? Vậy thì tôi sẽ làm lưu manh cho cô xem!"