Chương 730: Chị biết em nghĩ gì, đừng nghĩ nhiều quá

Thập Niên 70: Hầm Chứa Nhà Tôi Thông Đến Hiện Đại

undefined 17-03-2026 19:31:33

Vì là ngày làm việc đầu tiên của năm mới nên không có nhiều việc, mọi người đều thoải mái trò chuyện. Đồng nghiệp kháo nhau rằng Phó Sở trưởng của họ sắp được thăng chức, còn Sở trưởng sắp chuyển công tác. Như vậy, vị trí Phó Sở trưởng sẽ bị bỏ trống. Mọi người xôn xao đoán xem ai sẽ là người được thăng chức tiếp theo. Tô Bối không mấy để tâm, chuyện này cũng không liên quan nhiều đến cô, dù sao cũng chẳng đến lượt cô. Buổi chiều, Phó Sở trưởng triệu tập mọi người họp. Lời đồn đã được xác thực. Phó Sở trưởng được thăng chức thành Sở trưởng, Đổng Lâm tràn đầy khí thế. Ngay cả mái tóc cũng được chải ngược ra sau một cách đầy kiêu hãnh. Cuộc họp kéo dài một tiếng đồng hồ. Nội dung thực tế tất nhiên chẳng có gì nhiều, không ngoài việc nhìn lại quá khứ, hướng tới tương lai, hô hào tinh thần để mọi người tràn đầy nhiệt huyết trong năm mới. Tất nhiên, kết quả thế nào thì chưa biết được. Nhưng cũng có một chuyện quan trọng được đề cập đến, đó là vấn đề nhân sự cho vị trí Phó Sở trưởng mới. Sở trưởng Đổng gặp chuyện vui nên tinh thần sảng khoái, mặt mày tươi cười: "Vấn đề nhân sự cấp trên vẫn đang nghiên cứu, mấy ngày nữa sẽ có kết quả. Mọi người hãy giữ tâm trạng bình thường, làm việc cho tốt." Nói cũng như không. Sau khi tan họp, mọi người tụm lại thì thầm, bàn tán xem người đó sẽ là ai. Có người nói: "Tôi nghĩ rất có thể là Tô Bối, mấy năm nay ở sở, thành quả nghiên cứu của cô ấy là nhiều nhất, ứng dụng cũng rộng rãi." Người khác nói: "Tôi thấy chưa chắc, tôi nghĩ chị Trương có năng lực hơn. Chị Trương là người có thâm niên, năm đó đã có thể cạnh tranh với Sở trưởng Đổng, sao có thể thua một người trẻ tuổi được." Lời này cũng không sai. Mọi người bàn tán sôi nổi, hoàn toàn không để ý có người đi tới gần. Tô Bối vừa hay đi ngang qua, nghe được hết thảy. Tô Bối chưa bao giờ muốn cạnh tranh vị trí này, nghe vậy liền cau mày. Vốn dĩ cô định đi qua coi như không nghe thấy gì, không ngờ mấy người nói chuyện đã phát hiện ra cô. "Tô Bối?" Mấy người nhìn nhau, vẻ mặt có chút khó xử. Còn gì khó xử hơn việc đang nói về người khác thì bị bắt quả tang? Mấy người cười gượng. "À, chúng tôi không nói xấu cô đâu, chỉ là cảm thấy cô có cơ hội làm phó sở trưởng thôi." Tô Bối cười nhẹ: "Không sao đâu ạ, nhưng em nghĩ khả năng của em không lớn." Cô cười rồi đi lướt qua họ, mấy người kia đều thở phào nhẹ nhõm. "Tô Bối cũng rộng lượng thật." Nếu là người khác, không chừng đã tức giận rồi. Tô Bối thật sự không để bụng, miệng lưỡi thiên hạ, cô cũng không ngăn được. Hơn nữa họ cũng không nói gì khó nghe. Tô Bối trở lại vị trí của mình, vừa hay thấy chị Trương đi ngang qua. Cô lên tiếng gọi: "Chị Trương!" So với mấy năm trước, chị Trương đã có thêm vài sợi tóc bạc, nhưng tinh thần vẫn như xưa. "Chuyện gì thế?" Tô Bối nói: "Cũng không có gì ạ, chỉ là muốn mời chị ăn cơm. Trước Tết bận quá, nhân lúc bây giờ không bận, hay là chị em mình cùng đi ăn một bữa nhé?" Nghe nói mời ăn cơm, chị Trương liếc cô một cái: "Cùng ăn cơm thì đến nhà ăn là được rồi. Con bé này, đừng có giở trò với chị." Tô Bối cười hì hì, bị chị ấy nhìn thấu rồi. Cô đúng là có ý đồ. Mọi người đều nói cô và chị Trương là những người có khả năng cạnh tranh vị trí này nhất, quan hệ hai người mấy năm nay vẫn tốt, cô không muốn vì chuyện này mà sinh ra xa cách. Cô nghĩ cùng nhau ăn một bữa để làm dịu bầu không khí căng thẳng, nhưng rõ ràng chị Trương không mắc bẫy. "Chị biết em nghĩ gì, đừng nghĩ nhiều quá. Cấp trên sắp xếp thế nào chị cũng không có ý kiến, em cũng đừng có áp lực gì." Tô Bối cười gượng: "Em thật lòng muốn mời chị mà." "Vậy cũng được, mấy viên khoai lang tím em mang lần trước ngon lắm, có rảnh thì mang cho chị mấy viên."