Đúng là như vậy, Tô Bối gật đầu.
"Nhưng mà..." Chị Trương nhìn Tô Bối: "Em phải cẩn thận đấy, loại người bụng dạ hẹp hòi này, em đắc tội với nó, nó chắc chắn sẽ không bỏ qua đâu, gần đây em phải chú ý một chút."
Tô Bối đáp một tiếng, âm thầm ghi nhớ trong lòng.
Chị Trương thấy dáng vẻ trịnh trọng của cô, lại hắng giọng: "Thôi được rồi, cũng không cần nghiêm trọng như vậy. Đây là nơi nào chứ, cho dù nó có chống lưng cũng không phải muốn làm gì thì làm. Mau đi ăn cơm đi, đừng ở đây suy nghĩ lung tung nữa."
Tô Bối: "..."
Không phải chị là người khơi mào sao?
Cô ngoan ngoãn đáp một tiếng, nhanh chân đi đến nhà ăn.
Mấy ngày tiếp theo, Tô Bối cảm nhận được thái độ nhắm vào của Thiệu Tuyết.
Thường xuyên bị kẹt ở khâu cần vật liệu, những chuyện rõ ràng rất đơn giản lại luôn trở nên rất phức tạp, không thể giải quyết kịp thời.
Tô Bối biết là Thiệu Tuyết giở trò, là Tống Hào nói. Tống Hào lén nói với Tô Bối, anh ta thấy Thiệu Tuyết dặn dò những người đó hãy trì hoãn công việc của cô.
Điều này khiến Tô Bối rất tức giận.
Cô có ý định tìm đối phương nói lý lẽ nhưng cũng biết nói lý lẽ chẳng có tác dụng gì, báo cáo lên cấp trên cũng không phải là ý hay.
Trong lúc cô đang suy nghĩ cách giải quyết chuyện này thì cấp trên đã tìm cô trước.
Đến văn phòng, nhìn thấy Thiệu Tuyết ở bên trong, cô chau mày lại.
Phó sở trưởng thấy cô vào, cười chào hỏi: "Tiểu Tô đến rồi, nói với cô một chuyện. Dự án của cô chỉ có một mình cô thì vất vả quá, từ hôm nay trở đi, để Tiểu Thiệu qua tổ của cô, hai người phải hợp tác thật tốt nhé!"
Tô Bối nghe vậy mím môi: "Phó sở trưởng, dự án của tôi chỉ là một dự án nhỏ, một mình tôi là được rồi, để Tiểu Thiệu qua đó chẳng phải là lãng phí sao."
Cô cực lực phản đối nhưng chẳng có tác dụng gì.
Phó sở trưởng nói: "Được rồi, cứ quyết định vậy đi, hai người đều là nhân tài của sở, hợp tác thật tốt, học hỏi lẫn nhau..."
Phó sở trưởng một câu đã quyết định chuyện này, Tô Bối có muốn từ chối cũng không được, chỉ có thể ấm ức đồng ý.
Cùng lúc đó, bên phía Chu Ý Hành đã thuận lợi giành được suất điều động. Lưu Mẫn tươi cười rạng rỡ đi đến trước mặt anh: "Lời hứa của anh nên được thực hiện rồi đó..."
Đã hứa thì đương nhiên phải mời ăn cơm.
Chu Ý Hành đã nói là làm: "Được, cô chọn thời gian đi, gọi mọi người cùng đi."
Vừa nghe vậy, Lưu Mẫn liền tỏ ra không vui: "Gì chứ, không được gọi người khác."
Cô ta nheo mắt: "Anh không phải là muốn nuốt lời đấy chứ?"
"Đương nhiên không phải." Chu Ý Hành đáp: "Vậy thì chỉ hai chúng ta, thời gian địa điểm do cô quyết định."
Lưu Mẫn lập tức vui vẻ nói: "Càng sớm càng tốt, tan làm hôm nay thì sao?"
"Không thành vấn đề."
Chu Ý Hành đồng ý, nhìn Lưu Mẫn vui vẻ rời đi, anh thở dài một hơi.
Hai người ăn cơm riêng cũng không có gì, anh chỉ lo rằng sau chuyện này sẽ càng khó từ chối Lưu Mẫn hơn.
Nhưng sự thật là bây giờ anh có nghĩ gì cũng vô dụng.
Thoáng cái đã đến giờ tan tầm, các đồng nghiệp đều chuẩn bị ra về. Lúc này Lưu Mẫn như một con bướm bay đến ngoài văn phòng của Chu Ý Hành: "Chu Ý Hành, đi thôi!"
Mọi người trong văn phòng đều tỏ vẻ hóng chuyện: "Ối chà, Tiểu Chu, Tiểu Lưu đến tìm cậu rồi!"
"Hai người có chuyện này từ khi nào thế, bao giờ bọn này được uống rượu mừng đây?"
Chu Ý Hành cau mày giải thích: "Không phải như vậy..."
Vừa nói được vài chữ, anh đã bị Lưu Mẫn cắt ngang.
Cô ta cười ha hả nói với mấy người: "Sao nào, kết hôn thì anh đi bao nhiêu tiền mừng? Nếu anh chịu chi nhiều, tôi với Tiểu Chu sẽ kết hôn ngay tại chỗ."
Mọi người cười ầm lên.
"Này, cô nhóc này, trêu tôi phải không? Cô dám cưới thì tôi dám đi tiền mừng."
"Anh dám đi tôi còn không thèm!"
Lưu Mẫn không hề cảm thấy ngại ngùng, cười hì hì trò chuyện vui vẻ với mấy người đó.