Hai kẻ đó trước đó đã bị đánh một trận, bây giờ toàn thân đều đau nhức, lúc này thấy vẻ mặt hung dữ của Tô Bối liền có chút sợ hãi.
Cô ấy sẽ không xông lên đánh bọn họ một trận nữa chứ?
Đương nhiên họ đã nghĩ nhiều rồi, Tô Bối không có ý định đó.
Cô bây giờ đang mang thai, không thể để mình rơi vào tình thế nguy hiểm được. Đứa bé trong bụng cô quan trọng hơn hai kẻ thối nát kia nhiều.
Bê chiếc ghế đến, Tô Bối và Chu Ý Hành ngồi cạnh nhau. Một lúc lâu sau, mí mắt ông cụ Trần giật giật.
"Ông ngoại, ông ngoại tỉnh rồi!"
Chu Ý Hành và Tô Bối căng thẳng nhìn chằm chằm ông cụ Trần.
Ông cụ Trần từ từ mở mắt, đập vào mắt vẫn là phòng bệnh quen thuộc. Cảm nhận được tay mình đang được nắm lấy, ông ấy nghiêng đầu nhìn sang.
"Tiểu Ý, Tiểu Bối!"
Giọng ông ấy khàn đặc, yếu ớt.
Hai người lập tức không kìm được nước mắt.
Ở phía bên kia, Trần Tịnh cũng đột nhiên đứng dậy. Bị Chu Ý Hành liếc mắt một cái, bà ta đành phải nuốt ngược tiếng gào khóc bên miệng vào trong.
Chu Ý Hành tham lam nhìn ông ngoại, cố gắng khắc ghi tất cả mọi thứ về ông ấy vào trong đầu. Ông cụ Trần thấy anh như vậy liền biết mình có lẽ không ổn rồi.
Thật ra ông ấy cũng cảm nhận được sinh mệnh của mình đang trôi đi rất nhanh. Ông ấy nhẹ nhàng giơ tay lên sờ mặt Chu Ý Hành, anh lập tức áp tay ông ấy lên mặt mình để ông ấy sờ.
"Ông ngoại..."
Ông cụ Trần khẽ cười: "Cháu ngoan, đừng buồn, con người sớm muộn gì cũng có ngày này. Sau này cháu và Tiểu Bối phải sống thật tốt, biết không?"
"Cháu biết rồi, ông ngoại."
Chỉ cần ông ấy nói, anh đều đồng ý tất cả.
Trên mặt ông cụ Trần lộ ra vẻ mãn nguyện, rồi lại nhìn sang Tô Bối: "Tiểu Bối, thằng nhóc Tiểu Ý này có nhiều tật xấu nhưng tình cảm nó dành cho cháu thì không hề giả dối chút nào. Nếu nó có chỗ nào không tốt, cháu cứ mắng nó, nhưng hai đứa nhất định phải sống thật tốt."
"Ông ngoại yên tâm, chúng cháu sẽ sống thật tốt."
Ông cụ Trần tin tưởng Tô Bối: "Ông biết cháu là một đứa trẻ ngoan. Các cháu sống tốt, ông ngoại không còn gì hối tiếc nữa."
Tô Bối đột nhiên nhớ đến kết quả kiểm tra hôm nay, vội nói: "Ông ngoại, cháu có một tin vui muốn báo cho ông biết. Cháu... Cháu có thai rồi."
Cô sờ bụng mình, ở đây đã có một sinh linh bé nhỏ!
Mắt ông cụ Trần sáng lên, sau đó trong mắt ánh lên vẻ tiếc nuối: "Tiếc là ông ngoại không thể trông con cho các cháu được rồi."
Không khí lập tức trở nên bi thương, nhưng ông cụ Trần rất nhanh đã nghĩ thông suốt.
"Nhưng biết có sự tồn tại của nó, ông ngoại đã rất vui rồi."
Bên này mấy người đang từ biệt, còn vợ chồng Trần Tịnh ở phía bên kia lại không ngồi yên được nữa.
Lát nữa nếu ông cụ chết đi, họ không nói được câu nào thì phải làm sao?
"Cha."
Trần Tịnh vẫn chen được đến trước giường bệnh.
Vừa nhìn thấy bà ta, sắc mặt ông cụ Trần liền nhạt đi.
"Mày vẫn chưa đi."
"Cha, con... Con lo cho cha."
Lời này lừa quỷ à, ông cụ Trần một sợi tóc cũng không tin.
"Thôi được rồi, chỗ của tao không cần mày. Tiểu Tịnh, tao không còn bao nhiêu thời gian nữa, chỉ nói với mày một câu từ đáy lòng. Làm người không thể chỉ chăm chăm vào lợi ích được... Sau này mày tự lo lấy thân..."
"Tao cũng không có gì để lại cho mày. Trong tủ phòng tao có một cái hộp, cái đó để lại cho mày... Những thứ khác mày đừng mong ngóng nữa..."
Nói xong, ông cụ Trần không nhìn bà ta nữa.
Người ta nói trước khi chết, lời nói cũng trở nên lương thiện. Bây giờ ông ấy đã nhìn thấu mọi chuyện, không còn giận con gái nữa, chỉ trách mình đã không dạy dỗ bà ta cho tốt.
Ông cụ Trần nói một hơi dài như vậy, đến cuối cùng, hơi thở đã ngày càng yếu đi.
Ông ấy dùng sức nắm chặt tay Chu Ý Hành, khó nhọc nói: "Tiểu Ý... Sống... Thật tốt..."
Mắt ông ấy từ từ nhắm lại, tay cũng buông thõng xuống một cách vô lực.