Chương 684: Cố lên, anh nhất định làm được

Thập Niên 70: Hầm Chứa Nhà Tôi Thông Đến Hiện Đại

undefined 17-03-2026 19:29:31

Chu Ý Hành cũng rất bình thản với chuyện này, không thấy vui mừng, cũng không lo lắng thay ông ta. Trong mắt anh, người như Tống Chí Viễn lẽ ra đã phải xuống đài từ lâu rồi. Rõ ràng, ông cụ Tống cũng nghĩ như vậy. Khi Tống Chí Viễn ủ rũ về nhà, nói ra chuyện này, bà Tống chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, ông cụ Tống thì lại tỏ vẻ không quan tâm. "Không làm thì thôi, cũng tốt." Lời này khiến Tống Chí Viễn càng thêm uất ức, không nhịn được tức giận nói: "Cha, rốt cuộc cha có phải cha ruột của con không? Con trai cha bị cách chức rồi, cha còn nói tốt? Con tốt chẳng lẽ không tốt cho cha sao? Cha coi thường con đến thế à?" Hiềm khích giữa hai cha con này đã có từ nhiều năm trước, nhưng Tống Chí Viễn sợ cha mình nên không dám dễ dàng đối đầu với ông cụ. Nhưng hôm nay ông ta phải chịu ấm ức lớn như vậy mà cha ông ta chẳng những không an ủi lại còn nguyền rủa, bảo sao ông ta không tức giận cho được! Ông cụ Tống nghe vậy thì im lặng một lúc, sau đó nhìn Tống Chí Viễn đang ngoan cố nhìn mình. "Chí Viễn, chính vì cha là cha ruột của con nên mới không muốn nhìn con đi vào con đường lầm lạc. Những việc con làm, con tưởng có thể giấu được mọi người sao? Sớm muộn gì cũng sẽ bị phanh phui ra thôi. Thay vì sau này phạm lỗi nhiều hơn thì bây giờ buông tay đi. Còn nữa, nếu cha coi thường con thì đã mặc xác con tự tìm đường chết rồi." Nếu đây không phải con ruột của mình, ông cụ còn lười liếc nhìn một cái. Tống Chí Viễn nhất thời không nói nên lời, tức giận đùng đùng quay về phòng. Chuyện này coi như đã khép lại, người nhà họ Tống đều trở nên kín tiếng, ít khi xuất hiện trước mặt mọi người. Còn ở đơn vị, Tống Chí Viễn đã xuống chức thì phải có người mới lên thay. Sau khi cấp trên họp bàn, cấp dưới trực tiếp của Tống Chí Viễn được đề bạt lên thế chỗ. Sau đó vị trí trống lại được người bên dưới điều lên, Chu Ý Hành một lần nữa có được cơ hội. Lần này không có sự cản trở của Lưu Mẫn, Chu Ý Hành có thể đường đường chính chính đi cạnh tranh. Tô Bối biết chuyện này liền cổ vũ cho Chu Ý Hành. "Cố lên, anh nhất định làm được." Chu Ý Hành nghe vậy thì cười, được hay không cũng không phải do anh quyết định, hơn nữa anh cảm thấy cơ hội của mình không lớn. Dù sao thì kinh nghiệm của anh vẫn còn non. Nhưng cần tranh thủ thì vẫn phải tranh thủ, chỉ là bây giờ tâm thái của anh đã bình tĩnh hơn, dù không thành công cũng sẽ không thất vọng. Thế nhưng sự đời là vậy, cố tình trồng hoa hoa chẳng nở, vô tình cắm liễu liễu lại xanh. Khi Chu Ý Hành không còn để tâm, chuyện tốt lại rơi xuống đầu anh. Chu Ý Hành được thăng chức. Tin vui như vậy nhất định phải ăn mừng, Tô Bối và Chu Ý Hành quyết định ra ngoài ăn chứ không nấu cơm ở nhà nữa. Địa điểm vẫn là tiệm cơm tư nhân. Biết sao được, thái độ phục vụ ở đó tốt mà. Lần này hai người không gặp ai cả, bữa ăn diễn ra rất thuận lợi. Nhưng nghĩ đến lần trước đến đây còn có ông cụ Trần, bây giờ chỉ còn lại hai người bọn họ, trong lòng lại cảm thấy có chút buồn bã. Trên đường về sau khi ăn xong, hai người đều im lặng. Về đến nhà, Chu Ý Hành vào phòng của ông cụ Trần. Tuy bây giờ ông ấy không còn nữa nhưng hai người đều không động đến phòng của ông cụ Trần, mỗi ngày Chu Ý Hành đều vào đó ngồi một lúc. Vẫn còn sớm để đi ngủ nên Tô Bối ngồi trên sô pha mở tivi. Lúc này đài đang chiếu một bộ phim truyền hình, Tô Bối xem một lúc thì đột nhiên hơi sững người. Diễn viên này... Là Phương Hữu Lan? Phương Hữu Lan vốn học diễn xuất nên trở thành diễn viên cũng không có gì đáng ngạc nhiên, Tô Bối chỉ có vài phần bất ngờ khi người mình quen xuất hiện trên tivi. Vốn dĩ cô không có hứng thú lắm với bộ phim này, nhưng khi thấy Phương Hữu Lan, Tô Bối hiếm khi bình tâm lại, chăm chú xem.