Điều này hoàn toàn có khả năng.
Thôi, cứ đi một bước tính một bước vậy!
Trở lại nơi quen thuộc, Tô Bối đặt một phòng ở khách sạn gần lớp học thêm. Lần này cô đã có chứng minh thư nên vô cùng hiên ngang, khiến nhân viên phục vụ cũng phải ngớ người trước dáng vẻ này của cô.
Mở một phòng thôi mà, có gì mà vênh váo chứ?
Tô Bối chẳng quan tâm cô ta nghĩ gì, vui vẻ vào phòng.
Tối hôm đó, cô đạp xe đạp công cộng đến công trường ở làng Hoàng Bá.
Cô phải về nhà một chuyến, báo cho cha mẹ chuyện này.
Tại nhà họ Tô, gia đình Tô Kiến Nghiệp đã ăn cơm xong từ sớm. Bây giờ mỗi ngày chỉ ăn hai bữa, trước khi trời tối là đã ăn xong.
Lúc này cả nhà đang ngồi trên giường sưởi, hai vợ chồng trò chuyện, hai đứa nhỏ thì chơi đồ chơi.
Khi Tô Bối vào nhà, mấy người đều có chút ngơ ngác, sững sờ nhìn Tô Bối không nói nên lời.
"Sao vậy? Mọi người ngớ ra hết rồi à?"
Phan Tú Vân lúc này mới hoàn hồn, vội vàng xuống giường, kéo Tô Bối: "Con về rồi, mau lên giường sưởi cho ấm."
Hôm nay Tô Bối mặc bộ quần áo mới mà Nguyễn Giai Huệ mua cho, đẹp hơn bộ cô mặc trước đó không chỉ một chút. Trông rất cao cấp, tôn lên vẻ đẹp của Tô Bối khiến cô hoàn toàn không giống người của thời đại này.
Tô Đồng mắt sáng rực chạy tới: "Chị cả, chị cả xinh quá!"
Ai mà chẳng thích nghe lời hay ý đẹp, Tô Bối nghe lời nói ngọt ngào của cô bé, nụ cười trên mặt rạng rỡ.
"Đồng Đồng nhà chúng ta cũng xinh đẹp, hôm nào chị cả cũng mua cho em."
Chủ yếu là hôm nay cô về gấp, nếu không cô đã mang ít đồ về cho họ rồi.
May mà Tô Đồng không mè nheo, dịu dàng đáp một tiếng rồi dựa vào người Tô Bối, bàn tay nhỏ thỉnh thoảng sờ vào quần áo trên người cô.
Tô Bối cười, đặt đồ xách theo xuống bảo họ ăn, đều là đồ Tống Lập Tân mang cho cô lúc cô lên tàu.
Hai đứa nhỏ sang một bên ăn, Tô Bối cởi áo lông vũ ra, cất vào trong tủ.
"Cha, mẹ, con có chuyện muốn nói với hai người."
Cô kể lại những chuyện xảy ra trong hai ngày qua.
Khi nghe Tô Bối bị cảnh sát phát hiện và đưa đến đồn công an, vợ chồng ông bà đều biến sắc, vô cùng căng thẳng.
Sau đó nghe nói đã tìm được người thân cho cô, hai vợ chồng lại ngớ người.
"Chuyện này... Sao có thể chứ?"
Đứa trẻ này rõ ràng là bà mang thai mười tháng sinh ra, chưa từng rời đi.
Không thể nào có liên hệ gì với người hiện đại được!
Tô Bối cũng cảm thấy kỳ lạ: "Con cũng không biết tại sao, chỉ có thể tạm thời nhận lời thôi ạ."
Chuyện đã đến nước này, cũng không còn cách nào khác, may mà đây cũng là chuyện tốt với họ.
"Vậy cứ thế đi, sau này Tiểu Bối có thân phận bên đó rồi, đến đó cũng không cần lo lắng nữa."
Trong lòng Phan Tú Vân cũng nhẹ nhõm đi nhiều, vừa rồi bà thật sự sợ hãi.
Tô Bối gật đầu: "Con muốn mua lại căn nhà chúng ta ở trước đây, đến lúc đó chúng ta qua lại sẽ tiện hơn."
Lời của Tô Bối được hai người đồng tình.
Bây giờ họ có gần một triệu trong tay, số tiền này chỉ có thể tiêu ở thời hiện đại, mua nhà rất có lợi với họ.
"Chỉ không biết sau này có tìm được đứa trẻ đó không." Tô Kiến Nghiệp nói.
Chuyện này Tô Bối đã nghĩ từ lâu: "Ai biết được chứ, con dùng tên Tô Bối để đăng ký hộ khẩu. Đợi mua nhà xong, con sẽ chuyển hộ khẩu ra. Lỡ như cô ấy quay về, không tìm được chúng ta thì thôi, nếu tìm được thì trả lại hộ khẩu cho cô ấy, không thể vô cớ chiếm thân phận của người ta được."
Vợ chồng nhà họ Tô gật đầu.
"Nói đúng, chúng ta cũng là bất đắc dĩ, nếu có cách khác cũng không làm chuyện này. Làm người phải có lương tâm, nếu thật sự có ngày đó, chúng ta sẽ ngoan ngoãn trả lại cho người ta, có hậu quả gì chúng ta cũng nhận."
Cả nhà trò chuyện đến khuya mới đi ngủ. Ngày hôm sau trời còn chưa sáng, Tô Bối đã dậy sớm, xuống hầm chứa quay về thời hiện đại.