Cũng không biết mình đến đây có phải là ngẫu nhiên không, Tô Bối quyết định đổi hết tiền thành đồ vật mang về.
Mang theo "món tiền khổng lồ", Tô Bối đi theo dòng người trên phố. Nơi cô đang ở trông giống như một khu chợ, hai bên đều là các quầy hàng, Tô Bối lướt mắt qua các quầy, phát hiện đồ ở đây rất đầy đủ.
Rau củ, hoa quả, đồ dùng hàng ngày, thịt vốn không đủ cung cấp ở hợp tác xã thì tại đây lại được bày từng tảng lớn cho người ta tùy ý lựa chọn, ngay cả vải vóc cũng bị lót dưới hàng hóa để người ta dẫm lên.
Tô Bối nhìn mà thấy đau lòng.
"Đồng chí, thịt bao nhiêu tiền một cân?"
Tô Bối đi đến sạp thịt heo, lặng lẽ nuốt nước bọt.
"Thịt nạc hai mươi sáu, ba rọi hai mươi tư, muốn loại nào?"
Ông chủ sạp thịt heo đang bận cắt thịt cho khách khác, không ngẩng đầu lên mà trả lời.
Tô Bối hít một hơi khí lạnh. Đắt quá! Thịt heo ở chỗ cô có bảy hào, ở đây phải gấp bao nhiêu lần?
Hai mươi tệ trên tay cô mua một cân thịt cũng không đủ!
Đi thôi, đi thôi.
Thịt tuy ngon nhưng không no bụng, cô chỉ có hai mươi tệ, phải mua thứ gì đó thiết thực hơn.
Rời khỏi sạp thịt heo, Tô Bối thấy phía trước có một cửa hàng tên là siêu thị Bán Phân Lợi rất đông đúc, cửa hàng đặt một thứ hình chữ nhật, bên trong có tiếng phát ra.
"Quý khách hàng thân mến, siêu thị Bán Phân Lợi kỷ niệm ba năm thành lập, đặc biệt tổ chức chương trình khuyến mãi hàng hóa quy mô lớn."
Tô Bối không hiểu khuyến mãi là gì, nhưng thấy nhiều người đổ xô vào, chắc là rẻ.
Cô đi theo đám đông vào cửa hàng, vừa bước vào, mắt cô đã không nhìn xuể, nơi này rộng quá, nhiều đồ quá!
Còn nhiều hơn cả hợp tác xã!
Thấy có người bên cạnh đẩy một chiếc xe, cô cũng đi lấy một chiếc, đẩy xe đi giữa các kệ hàng. Tô Bối thầm tặc lưỡi, đồ đạc cứ để thế này, chẳng lẽ không sợ bị trộm sao?
Nhưng cô chỉ nghĩ trong lòng, nếu để người khác biết, chắc chắn họ sẽ nói với cô rằng có một thứ gọi là camera giám sát.
Đồ ở đây đều có ghi số bên dưới, Tô Bối đoán đây là giá tiền. Cô xem một lượt, phát hiện đơn vị nhỏ nhất là hào, hoàn toàn không có đồ một xu hai xu.
Đi đến khu lương thực dầu ăn, Tô Bối thấy một nhóm các bà các bác đang chen chúc nhau, không biết đang làm gì.
Lúc này có một bà ôm một chiếc túi đi ngang qua, Tô Bối thấy trong lòng bà ấy là một túi gạo. Loại gạo đó không giống loại hơi vàng ở chỗ họ, mà trong veo nhìn đã thấy thèm ăn. Mắt Tô Bối sáng lên, đúng rồi, cô có thể mang ít lương thực về!