Chương 771: Mẹ, mẹ làm thủ tục nghỉ hưu vì bệnh đi!

Thập Niên 70: Hầm Chứa Nhà Tôi Thông Đến Hiện Đại

undefined 17-03-2026 19:33:28

Tô Bối phì cười. Phan Tú Vân lườm cô một cái. Tạ Tư Hàm lại có chút áy náy: "Đều tại cháu, khiến dì Phan bị người ta tìm đến gây phiền phức." Vương Hổ đi theo cô ấy, cô ấy cũng có trách nhiệm trong chuyện này. Phan Tú Vân xua tay: "Nghĩ linh tinh gì thế, có liên quan gì đến cháu đâu. Là do thằng nhóc đó, trộm tiền ở nhà, để lại một tờ giấy rồi chạy mất, chẳng có chút chín chắn nào." "Đúng vậy, em đừng áp lực tâm lý." Hai mẹ con dỗ dành Tạ Tư Hàm, lúc này mới khiến trong lòng cô ấy dễ chịu hơn đôi chút. Đến huyện, ba người tới bệnh viện gần nhất. Tô Bối đi lấy số, còn Phan Tú Vân thì được Tạ Tư Hàm dìu. Rất nhanh đã đến lượt họ, Phan Tú Vân ngồi trên ghế, phía sau là hai cô con gái như hai vệ sĩ. Bác sĩ hỏi han một hồi, sau đó bảo họ đi làm các xét nghiệm. Sau một loạt kiểm tra, bác sĩ đưa ra kết luận. Phan Tú Vân ngất là do thiếu máu não thoáng qua, bản thân bệnh này không nghiêm trọng, nhưng về lâu dài thường là dấu hiệu của một số bệnh lớn, phải luôn luôn chú ý. Sắc mặt Tô Bối liền thay đổi. Lấy một ít thuốc, ba người từ bệnh viện đi ra, vẻ mặt Tô Bối nghiêm túc: "Mẹ, mẹ làm thủ tục nghỉ hưu vì bệnh đi!" Cô không yên tâm để bà ở nhà một mình nữa. Phan Tú Vân lại không muốn lắm: "Mẹ không sao, con cũng nghe bác sĩ nói rồi, bệnh này vốn không phải bệnh gì to tát." "Bác sĩ còn nói, đây là dấu hiệu của nhồi máu não! Dù sao con cũng không để mẹ ở nhà một mình, mẹ không đến chỗ con, vậy thì con về ở với mẹ." Tô Bối quan tâm công việc của mình đến mức nào, sao Phan Tú Vân lại không biết chứ? Nhưng bà cũng tin lời của Tô Bối là thật lòng, đương nhiên, trong đó cũng có ý uy hiếp. Bà cười cười: "Được rồi, còn giở trò tâm cơ với mẹ con nữa, mẹ sẽ cân nhắc." Bà nửa đời người mới làm được giáo viên, bà cũng rất thích công việc hiện giờ nhưng bà cũng biết, với tình hình sức khỏe của bà, người nhà sẽ không cho phép bà sống một mình nữa. Phan Tú Vân cũng không muốn người nhà lo lắng cho mình, nhưng bảo bà quyết định ngay bây giờ vẫn có chút khó khăn. "Được, mẹ cứ cân nhắc đi, khi nào mẹ cân nhắc xong, con sẽ về lúc đó." Phan Tú Vân: "..." Ba mẹ con đến tiệm cơm ăn một bữa, sau đó lại đến cửa hàng của nhà. Vì Tô Kiến Nghiệp không có ở đây nên Trần Giải Phóng đang trấn giữ cửa hàng. Lúc ba người bước vào, dượng ấy đang cắm cúi viết gì đó nên không nhìn thấy. Tô Bối nhón chân lén lút đi tới, đột nhiên gõ một cái lên bàn của dượng ấy. Tay Trần Giải Phóng run lên, đầu bút xoẹt một đường dài trên giấy. Dượng ấy nhíu mày ngẩng đầu, thấy là Tô Bối, ánh mắt dịu đi thấy rõ. Tiếp đó lại lộ vẻ nghi hoặc. "Tiểu Bối? Cháu về khi nào thế?" "Cháu vừa về ạ." Tô Bối không nói mình về từ hôm qua. Cô biết Trần Giải Phóng đang nghi hoặc, rõ ràng trước đó cô mới gọi điện cho dượng ấy từ Bắc Kinh, sao lại có thể nhanh chóng xuất hiện ở đây như vậy. Nói là hôm nay về, vậy thì thời gian mới khớp. Trần Giải Phóng "ồ" một tiếng, định nói thêm, Tô Bối lập tức chuyển chủ đề. "Dượng Hai, dượng đang viết gì thế ạ?" "À, cái này à, là thống kê vật liệu sử dụng trong tháng này thôi." Nói xong, dượng ấy nhìn ra sau lưng Tô Bối: "Chị cả cũng đến, còn có Tư Hàm nữa." Tạ Tư Hàm chào Trần Giải Phóng, mấy người tìm ghế ngồi xuống, Trần Giải Phóng lấy nước ngọt cho ba mẹ con: "Chị cả, sao mọi người lại qua đây?" "Đến làm chút chuyện." Phan Tú Vân không định nói với Trần Giải Phóng, Tô Bối lại không có ý định giấu: "Cháu vừa đưa mẹ cháu đến bệnh viện kiểm tra, bác sĩ nói bên cạnh mẹ cháu không thể thiếu người, cháu muốn đưa mẹ về Bắc Kinh, dượng Hai giúp cháu khuyên mẹ với." Phan Tú Vân: "..." "Đừng nghe nó nói bậy, sức khỏe chị tốt lắm, không sao cả."