Phan Tú Vân liếc cô một cái, con bé này dám cả gan mỉa mai mẹ nó.
"Mau rửa tay ăn cơm."
Tô Bối ngoan ngoãn đi rửa tay, Phan Tú Vân và Tạ Tư Hàm thì bưng cơm và thức ăn lên bàn.
Ba người vừa ăn vừa nói chuyện. Phan Tú Vân hỏi tình hình hôm nay, Tô Bối kể lại mọi chuyện, cuối cùng, cô nói ý của Tô Mai: "Em ấy nói định không ly hôn nữa."
"Không ly hôn nữa? Nó còn muốn sống với tên Điền Huy đó sao?"
Tô Bối lắc đầu: "Em ấy muốn đưa con về nhà mẹ đẻ sống."
"Nhà họ Điền có đồng ý không?"
"Kệ họ có đồng ý hay không, em ấy không về, nhà họ Điền cũng không thể bắt em ấy về được."
Phan Tú Vân nhíu mày: "Đây cũng không phải là kế lâu dài."
Tô Bối nói: "Chỉ có thể tạm thời như vậy thôi, hơn nữa cũng không cần lâu dài. Bên nhà họ Điền nếu không chịu được nữa sẽ chủ động tìm Tiểu Mai ly hôn thôi."
"Cũng phải..."
Phan Tú Vân ít nhiều vẫn có chút không yên tâm.
Tối hôm đó, hai mẹ con Phan Tú Vân lại đến nhà Tô Lão Tam. Sau khi hiểu ý của Tô Mai, chuyện này cũng coi như có kết quả.
Chuyện của Tô Mai đã xong, nhưng chuyện của Phan Tú Vân vẫn còn phải bàn.
"Mẹ, mẹ nghĩ kỹ chưa? Cùng con đến Bắc Kinh đi!"
Trước đó Phan Tú Vân nói cần suy nghĩ, bây giờ cô sắp phải về, Phan Tú Vân cũng phải đưa ra quyết định.
Phan Tú Vân im lặng một lát, sau đó thở dài: "Bên mẹ công việc vẫn chưa giải quyết xong, hay là con về trước đi, mẹ giải quyết xong rồi sẽ đến Bắc Kinh tìm con."
"Không được." Tô Bối dứt khoát từ chối.
Cô không thể để Phan Tú Vân ở nhà một mình, lỡ như bà lại ngất xỉu thì phải làm sao?
Phan Tú Vân: "..."
Tạ Tư Hàm đúng lúc xen vào: "Hay là cháu ở lại với dì Phan, chị Tiểu Bối về làm việc trước đi, dù sao chuyện của em cũng không gấp."
Đây cũng là một cách, Tô Bối đã hai ngày không về, không biết ở nhà thế nào rồi.
"Vậy cũng được, mẹ chị giao cho em nhé."
"Không vấn đề gì, em chắc chắn sẽ chăm sóc tốt cho dì Phan, dì ấy đi đâu em sẽ theo đó."
Hai người cứ thế quyết định, khiến Phan Tú Vân dở khóc dở cười.
Sao bà lại cần có người kè kè bên cạnh chứ.
Nhưng để con gái yên tâm, bà cũng đành phải đồng ý.
Trời dần tối, ba người Tô Bối nằm xuống nói chuyện. Lúc nhắc đến chuyện sáng mai đi sớm, Tạ Tư Hàm nói: "Chị Tiểu Bối, hay là chúng ta thử xem hầm chứa có về được không?"
Tô Bối nghe vậy thì ngẩn người: "Hầm chứa? Có được không vậy?"
Mỗi lần cô đi ra từ bên trong đều là hầm chứa, hầm chứa có thể thông đến Bắc Kinh được sao?
Tạ Tư Hàm đáp: "Em cũng không biết có được hay không, nhưng lần đầu tiên em vào trước khi về đây, không về thành công mà lại xuất hiện ở chỗ này."
"Vậy à... Vậy sáng mai thử xem."
Một đêm không có chuyện gì xảy ra. Sáng sớm hôm sau, ba người Tô Bối ăn sáng xong thì chuẩn bị ra sân sau.
Chưa ra khỏi cửa đã nghe có người vào sân nhà mình.
Ba người ra xem, thấy người đến, sắc mặt liền không vui.
"Bà lại đến đây làm gì?" Phan Tú Vân nói.
Người đến không phải ai khác, chính là mẹ Vương Hổ.
Mẹ Vương Hổ nhìn Tạ Tư Hàm, vẻ mặt đầy vẻ ghét bỏ và tức giận: "Cô về rồi, con trai tôi đâu?"
"Con trai bà thì hỏi Tư Hàm làm gì?" Phan Tú Vân che trước người Tạ Tư Hàm: "Con trai bà là người sống sờ sờ, ai mà trông cho bà được?"
Mẹ Vương Hổ không hề nghe, bà ta chỉ nhớ con trai mình đã chạy theo cô gái này, bây giờ cô ấy đã về, chẳng phải con trai bà ta đang ở Bắc Kinh một mình sao.
"Hỏi cô đó!"
Tạ Tư Hàm nhíu mày: "Cháu không có qua lại gì với anh ấy, nhưng anh ấy đang làm việc ở tiệm cơm."
Mặc dù cô ấy cũng không thích mẹ Vương Hổ, nhưng vẫn nói thêm vài câu.
Mẹ Vương Hổ vừa nghe, đầu tiên là có chút vui mừng, con trai bà ta quả nhiên có bản lĩnh, lại có thể tìm được việc ở Bắc Kinh.