Chương 472: Không được, phải tính ngay bây giờ, giờ anh rảnh rồi
Thập Niên 70: Hầm Chứa Nhà Tôi Thông Đến Hiện Đại
undefined17-03-2026 18:53:44
Những quán nhỏ mà Tô Bối thấy ở hiện đại đều được trang trí tinh xảo. Cô có ý định bảo họ trang trí lại tiệm cho đẹp, nhưng nghĩ lại rồi thôi.
Thời đại khác nhau, không thể dùng tiêu chuẩn giống nhau để yêu cầu.
Thôi, như vậy cũng tốt.
Nói chuyện một lát, Lưu Dương liền ôm sổ sách ra, muốn đối chiếu sổ sách với Tô Bối.
Tô Bối có chút cạn lời. Anh bạn, anh làm thế này cứ như thể cô đến đây chỉ để đòi tiền vậy.
"Không vội, đợi lúc nào rảnh rỗi rồi tính cũng được."
"Không được, phải tính ngay bây giờ, giờ anh rảnh rồi."
Hiện giờ hai người anh em của anh ấy đều đang phụ giúp trong tiệm, việc gì họ cũng biết làm, khách khứa lúc này cũng vắng, Lưu Dương đã không thể chờ đợi thêm để khoe khoang với Tô Bối.
Tô Bối hiểu suy nghĩ của anh ấy nên không nói thêm gì, chỉ nhìn Lưu Dương luyên thuyên, tay thì cầm bút tính toán liên hồi.
Tô Bối thấy buồn cười, lại cảm thấy thật vui vẻ.
"Bây giờ anh tính sổ giỏi ghê!"
"Đó là đương nhiên, em không xem anh là ai chứ? Bây giờ anh là ông chủ Lưu rồi."
Anh ấy cười hì hì, tay làm không ngừng nghỉ.
Rất nhanh đã tính xong sổ sách.
Lần này thuê tiệm tốn một khoản, còn sắm sửa thêm ít bàn ghế và bếp lò, trừ hết chi phí đi, Tô Bối được chia hơn 700.
Đây là do đồ họ bán rẻ, nếu không chắc chắn không chỉ có chừng này.
Mấy người họ vốn dĩ không có tay nghề cao siêu, chẳng phải đầu bếp gì ghê gớm, có được thành quả như hiện giờ đã là rất tốt rồi, ai nấy đều rất mãn nguyện.
Thật ra Tô Bối có rất nhiều ý tưởng, nhưng cảm thấy hiện giờ chưa phải lúc nên không nói ra.
Phụ giúp bận rộn cả một ngày, hôm sau Tô Bối về nhà.
Về đến đại đội, trên đường đi Tô Bối gặp không ít người.
Một nhóm người ngồi dưới gốc cây lớn vừa làm việc vừa tán gẫu, Tô Bối đến gần thì nghe thấy mấy người đang bàn tán.
Chuyện này còn liên quan đến nhà cô?
"Con gái út nhà họ Tô về rồi đấy, nghe nói bị nhà chồng đuổi về."
Tô Bối vừa đến gần đã nghe được câu đó, có chút kinh ngạc.
Con gái út nhà họ Tô, chẳng lẽ là nói cô út của cô?
Cô đang suy nghĩ thì người nói chuyện phát hiện ra, mấy người nhìn nhau rồi im bặt, cười giả lả chào cô.
"Tiểu Bối về rồi à!"
Tô Bối mỉm cười, cũng tỏ ra như không có chuyện gì.
"Dạ, các thím vẫn khỏe cả chứ ạ?"
"Khỏe lắm, khỏe lắm!"
Nói qua loa vài câu, Tô Bối nhanh chân đi về nhà. Đợi cô đi xa, những người dưới gốc cây lại bắt đầu xì xào bàn tán.
Tô Bối về đến nhà, Phan Tú Vân và Tô Kiến Nghiệp đều đang ở nhà.
Lúc này đang là giờ nghỉ trưa.
"Cha, mẹ, con vừa nghe nói cô út của con về rồi, có chuyện gì vậy ạ?"
Mới cưới bao lâu chứ? Cãi nhau à?
Nhắc tới chuyện này, Tô Kiến Nghiệp liền nhíu mày: "Chứ còn gì nữa, sáng sớm nay cô út của con đã về rồi, nói là bị ấm ức ở nhà chồng."
Cô ta mà chịu ấm ức á?
Tô Bối không tin nổi!
Nghĩ đến dáng vẻ của dượng út lúc trước, vừa nhìn đã biết là kiểu người sẽ bị Tô Quế Lan bắt nạt, Tô Bối liền cảm thấy không thể nào.
"Không thể nào, cô út của con mà cũng có người bắt nạt được ạ?"
Chỉ với tính cách của cô ta, không lên làm bá chủ ở nhà người ta đã là may rồi.
Phan Tú Vân cũng hùa theo: "Ai nói không phải chứ? Còn tìm cha con đến để chống lưng đòi lại công bằng, mẹ không cho đi đấy."
Nói rồi bà liếc Tô Kiến Nghiệp.
"Cha con vừa nghe cô út con bị ấm ức là lập tức muốn đi tìm người ta tính sổ, mẹ bảo cha con còn chưa biết rõ ngọn ngành câu chuyện, tính sổ cái gì? Chi bằng đợi vài hôm nữa họ đến đón người rồi hãy nói."
Thời này vợ chồng cãi nhau, vợ về nhà mẹ đẻ, bên nhà chồng đều sẽ tìm những người có uy tín đến đón về, thể hiện sự nhún nhường của mình.
Tô Bối cũng đang chờ đợi.