Lời này của Đỗ Thanh Hà khiến Trương Tinh vừa xấu hổ vừa tức giận.
"Anh nói bậy bạ gì đó?"
"Tôi nói bậy khi nào? Chẳng lẽ tôi nói không đúng sự thật sao? Cô vốn dĩ không thích tôi, ở bên tôi cũng là vì bị hắn ta từ chối, không phải sao?"
Tuy phần lớn là vì lý do này, nhưng Trương Tinh vẫn cảm thấy rất xấu hổ.
"Anh câm miệng!"
Cô ấy không bao giờ ngờ rằng sau khi chia tay, Đỗ Thanh Hà ôn văn nhã nhặn lại trở nên sắc sảo như vậy.
Lúc này Diêu Tư tức giận nói: "Đỗ Thanh Hà, cậu cũng giỏi giả vờ thật đấy, sao trước đây tôi không nhận ra cậu là người như vậy chứ?"
Giờ phút này Diêu Tư cảm thấy mình thật sự không biết nhìn người.
Nếu không phải cô ấy thì cũng không xảy ra chuyện như vậy.
"Tinh Tinh, mình xin lỗi."
Trương Tinh lắc đầu: "Không phải lỗi của cậu, biết người biết mặt không biết lòng, mình qua lại với anh ta lâu như vậy, chẳng phải cũng không đủ hiểu anh ta sao."
Thấy cô ấy dường như không bị đả kích quá lớn, Diêu Tư thở phào nhẹ nhõm.
Đỗ Thanh Hà xoa xoa gò má đau nhức: "Chuyện này chưa xong đâu."
Trận đòn này anh ta không thể chịu oan.
Trương Tinh trừng mắt nhìn anh ta: "Anh còn muốn thế nào nữa?"
"Tôi muốn báo án, để hắn ta phải trả giá!"
Tôn Bân ra tay đánh người, nếu anh ta báo án thì chắc chắn sẽ bị tạm giam.
Sắc mặt Trương Tinh biến đổi: "Anh ta đánh anh là vì bênh vực tôi, có gì anh cứ nhắm vào tôi này?"
"Ai đánh tôi thì tôi nhắm vào người đó."
"Anh! Anh muốn thế nào mới chịu thôi?"
Đỗ Thanh Hà liếc nhìn mấy người Trương Tinh, rồi lại nhìn những sinh viên vây xem.
Lúc này sinh viên vẫn chưa rời trường, biết ở đây có đánh nhau, đã vây kín ba lớp trong ba lớp ngoài.
"Có gì thì đến đồn công an mà nói."
"Đừng mà, nói ngay bây giờ đi."
Tô Bối đứng một bên đã hiểu anh ta muốn làm gì, làm sao có thể để anh ta được như ý.
Cô khẽ nhếch mép, lạnh lùng nói: "Nếu anh đã có mục đích cuối cùng, vậy thì nói thẳng ra đi, là muốn bồi thường tiền à? Nói đi, muốn bao nhiêu?"
Cô vừa nói xong, xung quanh liền có tiếng xì xào bàn tán.
Sắc mặt Đỗ Thanh Hà biến đổi.
Ở trường anh ta luôn là người ôn văn nhã nhặn, quang minh lỗi lạc, sao có thể dung tục nhắc đến tiền như vậy.
Anh ta có chút tức giận vì Tô Bối đã nói thẳng ra.
"Vốn dĩ tôi không nghĩ vậy, nhưng nếu các người đã cảm thấy có thể giải quyết như vậy thì cũng được."
Người này mặt cũng khá dày, Tô Bối đổi giọng: "Thì ra là tôi hiểu lầm anh rồi, thì ra anh không cần tiền, vậy anh nói đi, là muốn xin lỗi sao? Anh Tôn, Trương Tinh, mau xin lỗi anh ta đi, người độ lượng như Đỗ Thanh Hà nhất định sẽ tha thứ cho các người, phải không Đỗ Thanh Hà?"
Đỗ Thanh Hà có nỗi khổ không nói nên lời.
Anh ta có thể nói là không tha thứ sao, nếu nói ra có phải sẽ khiến anh ta trông quá bụng dạ hẹp hòi không?
Hình tượng của anh ta liệu còn giữ được không?
Nhưng cứ thế cho qua thì anh ta lại cảm thấy không cam tâm.
Vết thương trên mặt vẫn còn đau nhức, có lẽ mười ngày nửa tháng cũng chẳng lành nổi.
Tô Bối thấy vậy liền thêm dầu vào lửa: "Thế này đi, hay là để mọi người cùng nhau phân xử. Tôi kể cho mọi người nghe xem rốt cuộc anh bị đánh vì lý do gì, xem mọi người nói thế nào."
Chuyện này không có người ngoài biết, những người xung quanh chỉ biết Tôn Bân vì Trương Tinh mà đánh Đỗ Thanh Hà, chứ không biết cụ thể đầu đuôi ra sao.
Nghe vậy, ai nấy đều vểnh tai lên hóng chuyện.
Đỗ Thanh Hà tức giận, nghiến răng nói: "Thôi bỏ đi, tôi không thèm so đo với các người."
Anh ta quay người rời đi, trở về ký túc xá cùng vài người bạn.
Tô Bối cũng âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
"Cậu giỏi thật đấy, Tiểu Bối!"
Giang Viện khoác tay lên vai Tô Bối.
Trước đây cô ấy không hề phát hiện ra Tô Bối lại có tài ăn nói như vậy, ấn tượng của cô ấy về Tô Bối luôn là rất ngoan ngoãn.