Chương 127: Cha có sao không?

Thập Niên 70: Hầm Chứa Nhà Tôi Thông Đến Hiện Đại

undefined 17-03-2026 18:38:43

Anh ta bảo họ không cần đợi ở đây nữa. Tô Bối đương nhiên không muốn, cô đến đây không phải chỉ để hỏi một câu này. Nghĩ đến vết thương của Tô Kiến Nghiệp, Tô Bối hỏi: "Đồng chí công an, tôi thấy nhiều người bị thương, vết thương của họ đã được xử lý chưa ạ?" "Yên tâm, đã đến trạm y tế băng bó rồi." Tô Bối tạm thời yên tâm. Đồn công an không lớn, Tô Bối nói chuyện ở đây, các xã viên của hai đại đội bị giam ở bên kia đều nghe thấy. Có người lớn tiếng hét lên: "Tiểu Bối, là bí thư bảo cô đến à?" Sau đó bị quát một tiếng. Tô Bối mím môi, lấy ra một ít kẹo từ trong túi: "Đồng chí công an, số kẹo này..." Chưa đợi cô nói xong, đồng chí công an đã sa sầm mặt: "Cô cất đi, chúng tôi là công an nhân dân, không lấy của quần chúng một cây kim sợi chỉ." Tô Bối: "... À, ý tôi là các xã viên của đại đội chúng tôi còn chưa ăn tối, bây giờ cũng không còn sớm, chút kẹo này có thể cho họ ăn lót dạ trước được không ạ." Đồng chí công an có chút ngượng ngùng. Tô Bối lại nói: "Đồng chí công an, nếu tối nay họ không về được, tôi có thể mang chút đồ ăn đến cho họ được không?" Đồn công an Công xã không có nhiều nhân lực, chuẩn bị cơm cho đông người như vậy cũng chẳng dễ dàng, đồng chí công an nọ nhíu mày suy nghĩ một lúc rồi nhận lấy kẹo. "Số kẹo này tôi nhận, còn cơm thì không cần. Thôi được rồi, hai người cũng đừng ở đây đợi nữa, về nhà đi." Tô Bối không muốn đi, hai người ra khỏi cửa, đứng trong sân. Một lúc sau, một người mặc đồng phục công an đi về phía nhà để xe đạp, Chu Ý Hành nói: "Cô ở đây đợi trước, tôi qua đó một chuyến." Sau đó Tô Bối thấy Chu Ý Hành đi đến bên cạnh đồng chí công an kia, hai người bắt đầu nói chuyện. Tô Bối không nghe rõ họ nói gì, nhưng nhìn vẻ mặt nghiêm túc của hai người, cô đoán chắc là đang nói về chuyện đánh nhau. Một lát sau, đồng chí công an đó quay người vào nhà, lát sau lại gọi họ vào. "Hai vị đồng chí, hai người ở đây chờ một lát, đợi người của chúng tôi tìm hiểu xong tình hình vụ việc, những người không liên quan sẽ được về cùng hai người." Tô Bối nghe vậy ngạc nhiên, rốt cuộc Chu Ý Hành đã nói gì mà lại khiến họ đổi ý cho mọi người về? Hai người ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, Tô Bối khẽ hỏi: "Chu Ý Hành, anh đã nói gì với đồng chí công an vậy?" Chu Ý Hành ra dấu im lặng: "Lát nữa sẽ nói với cô." Lúc này đã qua giờ tan làm từ lâu, trong phòng nhanh chóng chỉ còn lại người trực đêm, bấy giờ Chu Ý Hành mới kể lại chuyện vừa rồi. Hóa ra anh đã nói với đồng chí công an về tình hình thu hoạch vụ thu của đội. Những người này vốn đang thu hoạch khoai tây thì bị gọi đi đánh nhau, bây giờ trên đồng còn bao nhiêu khoai chưa thu, lỡ như có một trận mưa xuống thì sẽ hỏng hết. Chu Ý Hành còn nói về nguyên nhân của vụ việc. Đồng chí công an đó có lẽ cảm thấy giữ những người này ở lại, một là làm chậm trễ vụ thu hoạch, hai là số lượng quá đông, họ còn phải lo ăn ở rất phiền phức. Dù sao cũng không phải chuyện gì to tát, nên chỉ giữ lại những người có liên quan, còn những người khác thì cho về thẳng. Tô Bối nghe vậy rất vui mừng: "Tốt quá rồi." Chuyện này vốn không liên quan đến cha cô, ông còn bị thương, chắc là có thể về nhà rồi. Quả nhiên, hai người đợi ở ngoài khoảng nửa tiếng, một đoàn người từ trong đi ra. Tô Kiến Nghiệp cũng ở trong số đó. Tô Bối thấy người ra, vội vàng chạy tới. "Cha có sao không?" Tô Kiến Nghiệp lắc đầu: "Cha không sao, chỉ là Đại đội trưởng tạm thời sợ là không về được." Hai vị đại đội trưởng tổ chức đánh nhau và người ra tay trước nhất đều bị giữ lại, còn những người đi theo như họ chỉ bị dạy dỗ một trận rồi cho về. Tô Bối thở phào nhẹ nhõm.