Hai người thu dọn đồ đạc xong, dùng xe ba gác đưa ông cụ Trần về nhà.
Về đến nhà, trên mặt ông cụ Trần liền nở nụ cười: "Vẫn là ở nhà tốt."
Người già luôn có sự cố chấp của riêng mình, nhưng thấy ông ấy vui, lòng Tô Bối và Chu Ý Hành cũng nhẹ nhõm hơn.
Sau khi ăn cơm ở nhà họ Trần, Tô Bối rời đi tìm Diêu Tư.
Diêu Tư hiện đang ở ký túc xá của đơn vị, lúc Tô Bối đến thấy cửa phòng cô ấy hé mở, liền gõ nhẹ.
Bên trong truyền ra một tràng tiếng nôn khan.
Tô Bối: "..."
"Tiểu Tư, chị có sao không?"
Cô đẩy cửa vào, vỗ lưng giúp Diêu Tư.
Diêu Tư vội xua tay: "Đừng, đừng vỗ."
Cô ấy không chịu được cái này.
Một lát sau, cô ấy cảm thấy khá hơn, cầm ly nước súc miệng, rồi mới rưng rưng nước mắt nhìn Tô Bối: "Tiểu Bối, sao em lại đến đây?"
"Đến thăm chị chứ sao, chị không sao chứ?"
"Không sao, chắc là ăn phải thứ gì đó thôi."
Vẻ mặt Tô Bối khó nói thành lời.
"Sao thế?"
Diêu Tư ngạc nhiên hỏi.
Tô Bối nói: "Mấy hôm trước ở bệnh viện em gặp Chu Lãng, anh ấy bảo em đến thăm chị."
Diêu Tư vừa nghe, mặt liền đỏ bừng.
"Cái đó, em biết hết rồi à?"
Cô ấy ngại ngùng không dám nhìn vào mắt Tô Bối, sớm biết thế vừa rồi đã không viện cớ.
Tô Bối cười cười, ngồi xuống bên cạnh cô ấy: "Biết rồi, chị gan cũng không nhỏ đâu, nghĩ sao vậy?"
Giọng cô nhẹ nhàng, nghe như thể chuyện này rất bình thường.
Diêu Tư lại có chút trầm xuống: "Em sẽ không nghĩ chị không phải là một người phụ nữ tốt chứ?"
"Dĩ nhiên là không rồi."
Tô Bối nghiêm túc nhìn cô ấy: "Em tin rằng chị đưa ra quyết định như vậy, chắc chắn là đã xảy ra chuyện gì đó, có thể nói cho em nghe được không?"
Diêu Tư ôm chầm lấy cô, oà khóc nức nở.
"Tiểu Bối, sao em tốt thế!"
Trời mới biết dạo gần đây cô ấy đã sống khó khăn thế nào, rõ ràng là quyết định do chính cô ấy đưa ra, nhưng khi thật sự đối mặt vẫn rất sợ hãi.
Sợ bị người ta chỉ vào mũi mắng không biết xấu hổ, sợ sau khi đứa bé chào đời sẽ bị danh tiếng của cô ấy làm liên lụy.
Tô Bối vỗ vỗ lưng cô ấy: "Thôi đừng khóc nữa, không có gì to tát đâu."
"Ừm." Diêu Tư sụt sịt lau mắt: "Tiểu Bối, em đừng cười chị nhé."
"Sao có thể chứ!"
Cô cười cô ấy làm gì.
Diêu Tư lúc này mới kể lại những chuyện xảy ra gần đây.
Thật ra ban đầu cô ấy cũng không muốn như vậy, hôm đó Chu Lãng uống say, hai người không kiềm chế được đã làm chuyện sai trái. Không lâu sau đó, cô ấy phát hiện mình có thai, đây là kết tinh tình yêu của hai người, cô ấy không nỡ bỏ đi.
Hai người bàn bạc rồi quyết định giữ lại đứa bé.
"Vậy hai người định khi nào đăng ký kết hôn?"
Không đăng ký kết hôn là không được.
Diêu Tư cười: "Đăng ký kết hôn cần giấy chứng nhận, trước đây chị hoàn toàn không nghĩ tới những chuyện này..."
Tô Bối thở dài: "Vậy chị cũng phải nhanh lên, không thì cái bụng này không giấu được đâu."
Thời đại này có thai trước hôn nhân là vấn đề lớn, không phải cứ bịt tai không nghe chuyện thiên hạ là được, nếu biết ai có thai trước hôn nhân thì sẽ bị đội cho cái mũ giày rách ngay.
Cô không muốn bạn mình phải chịu sự sỉ nhục như vậy.
Diêu Tư dĩ nhiên cũng biết, vừa cảm động vừa thấy sợ hãi: "Chị đã xin nghỉ phép với đơn vị rồi, mấy hôm nữa sẽ về một chuyến."
Tô Bối có chút kỳ lạ: "Về? Sao không để bác gái mang giúp chị qua? Hai người không định tổ chức đám cưới à?"
Diêu Tư im lặng.
Nhìn dáng vẻ này của cô ấy, Tô Bối cũng đại khái hiểu ra.
"Mẹ chị và mẹ anh ấy vẫn không đồng ý à?"
Tô Bối thật sự không hiểu nổi, hai người này đã bên nhau nhiều năm như vậy, rõ ràng không thể tách rời, tại sao người lớn hai nhà cứ phải chia uyên rẽ thúy.
Diêu Tư lắc đầu: "Không, không phải mẹ chị, là mẹ anh ấy sợ anh ấy kết hôn rồi sẽ không lo cho gia đình nữa, nên không chịu nhượng bộ."