Sao vậy?
Cô nhanh chân chạy ra sân thì thấy em trai và em gái đã về.
Nhà họ Tô có ba chị em. Tô Bối là chị cả, năm nay 16 tuổi; Tô An thứ hai, 10 tuổi; Tô Đồng út, năm nay 5 tuổi.
Quần áo trên người Tô An như vừa lăn trong bùn, cả người không có chỗ nào sạch sẽ. Tô Đồng khóc như mèo hoa, hai bím tóc trên đầu cũng lệch đi.
"Sao thế này?"
Tô An quay mặt đi: "Không sao, nó nhát gan nên sợ thôi."
Tô Bối nhíu mày, ngồi xổm xuống lau nước mắt cho em gái: "Đồng Đồng khóc gì thế, ai bắt nạt em?"
Đồng Đồng "oa" một tiếng nhào vào lòng Tô Bối: "Chị cả, bọn họ đánh anh."
Nghe vậy, sắc mặt Tô Bối lập tức trầm xuống: "Tiểu An, ai đánh em? Nói cho chị biết, chuyện gì đã xảy ra?"
Tô An lườm cô em gái mách lẻo một cái, quay đầu cười nịnh nọt: "He he, chị cả, em không sao. Chỉ là đánh nhau với hai anh em nhà trưởng thôn thôi, nhưng em cũng không bị thiệt. Chị xem, em còn bắt được cái này."
Tô Bối nhìn thứ trong tay cậu bé, thì ra là một sọt cá chạch.
"Em đi bắt cá chạch à?"
Cá chạch, lươn... Những thứ này người trong làng không mấy khi ăn. Một là không có thời gian đi bắt, hai là thứ này rất tốn dầu muối gia vị. Cả năm trong làng mới chia được mấy cân dầu, không thể phung phí như vậy được.
Thường ngày cũng chỉ có vài đứa trẻ con ra mương bắt, rồi đốt lửa nướng ngay ngoài đồng để ăn thêm.
Tô An năm nay mười tuổi, đúng tuổi trèo cây lội sông nghịch ngợm. Ngày thường cậu bé giúp đội cắt ít cỏ lợn đổi lấy hai điểm công, thời gian còn lại ngoài việc đi học thì cùng bọn trẻ trong làng chạy khắp núi đồi.
Hôm nay cậu bé đánh nhau với người ta là vì giành quyền sở hữu con mương này. Cậu bé chỉ có một mình, đối phương lại có tới hai người nên mới suýt bị thiệt.
Nhưng cuối cùng cậu bé vẫn giành được số cá chạch này, Tô An để lộ vẻ mặt vô cùng tự hào.
"Chị cả, tối nay chúng ta kho cá chạch ăn nhé."
Mẹ cậu bé mấy ngày nay không khỏe, nhà họ lại không mua được thịt, cậu bé liền nghĩ đến việc bắt ít cá chạch. Tuy không bằng thịt heo nhưng dù sao cũng là thịt!
Tô Bối đưa tay xoa đầu em trai: "Tiểu An nhà ta thật hiểu chuyện."
Cô có chút hối hận vì lúc nãy không mua ít thịt về, nhưng nhìn số cá chạch này, trong lòng cô mơ hồ nảy ra một ý định.
Lúc này Tô Kiến Nghiệp đã đi làm, Phan Tú Vân nghe tiếng động liền từ trong nhà đi ra, tay ôm cô con gái nhỏ, mắt nhìn về phía Tô Bối.