Chương 106: Đồng chí, đồng chí ơi, đồ của đồng chí bị rơi kìa

Thập Niên 70: Hầm Chứa Nhà Tôi Thông Đến Hiện Đại

undefined 17-03-2026 18:37:42

Nhưng chuyện này đã quyết thì phải làm cho tốt, hơn nữa còn phải làm cho thật đẹp. Tô Bối định quan sát trước một lúc, sau đó tùy cơ ứng biến. Đứng bên ngoài xưởng dệt hơn một tiếng đồng hồ, Tô Bối nóng đến mồ hôi nhễ nhại mà cũng không thấy bên trong có động tĩnh gì. Cô đang định bụng đi ăn chút gì đó trước, vừa chuẩn bị đi thì thấy một nhóm người từ trong xưởng dệt bước ra. Đi đầu là một người đàn ông mặc áo Tôn Trung Sơn, mấy người đi sau tỏ ra vô cùng cung kính với ông ấy. Cả nhóm tiễn người đàn ông ra đến cửa rồi dừng lại, người đàn ông mặc áo Tôn Trung Sơn quay lại dặn dò: "Được rồi, không cần tiễn nữa, các anh mau chóng làm tốt công tác sản xuất, cố gắng năm nay cũng được bình chọn là tập thể tiên tiến." Người đàn ông trung niên đứng sau ông ấy hơi cúi người: "Lãnh đạo yên tâm, toàn thể công nhân viên nhà máy chúng tôi nhất định sẽ nỗ lực." Người đàn ông mặc áo Tôn Trung Sơn gật đầu, sau đó đạp xe rời đi. Hướng ông ấy đi tới vừa hay là chỗ Tô Bối đang đứng, cô vội vàng nấp đi, không ngờ lại nghe thấy một tiếng "bịch", có thứ gì đó từ trên xe đạp rơi xuống. Tô Bối quay đầu nhìn, thì ra là một chùm chìa khóa. Mất chìa khóa không phải chuyện nhỏ, lỡ làm chậm trễ công việc thì không hay, Tô Bối vội vàng nhặt chìa khóa lên rồi đuổi theo. "Đồng chí, đồng chí ơi, đồ của đồng chí bị rơi kìa." Người đàn ông phía trước nghe thấy tiếng gọi thì dừng lại, quay người nhìn thấy chùm chìa khóa trên tay Tô Bối, liền quay xe lại. "Cảm ơn cô nhé, đồng chí trẻ." Ông ấy nhận lấy chìa khóa, cười nói cảm ơn cô. Tô Bối vội xua tay: "Không có gì đâu." Người đàn ông đạp xe đi khuất, Tô Bối cũng quay người rời đi, nhưng cô không biết rằng cảnh này đã lọt vào mắt những người vẫn còn đứng ở cửa xưởng dệt. Tô Bối ăn qua loa chút gì đó rồi lại đến cửa xưởng dệt. Cô đã nghe thấy hết những lời của người đàn ông mặc áo Tôn Trung Sơn ban nãy, xưởng dệt muốn được bình chọn là tập thể tiên tiến, cô cảm thấy có lẽ có thể tận dụng điểm này. Tô Bối đi đến cửa xưởng dệt, bác bảo vệ liền chặn cô lại. "Đồng chí trẻ, cháu tìm ai?" Tô Bối cười tủm tỉm đi về phía bác bảo vệ, lấy hai điếu thuốc trong túi ra đưa cho ông: "Ông ơi, cháu muốn hỏi ông chút chuyện." Điếu thuốc này là do Tô Bối cố ý chuẩn bị, ngoài ra, cô còn chuẩn bị kẹo, hạt dưa và rất nhiều thứ lặt vặt khác. Bác bảo vệ vốn có thái độ lạnh lùng, nhưng khi nhìn thấy thuốc lá, vẻ mặt lập tức trở nên thân thiện hơn. "Ối, cô bé này khách sáo quá." Ông không khách sáo nhận lấy, nhưng không châm lửa ngay mà dắt sau vành tai: "Nói đi, đồng chí trẻ, cháu muốn hỏi chuyện gì? Mà chúng ta nói trước nhé, chuyện cơ mật của xưởng thì ông không thể nói đâu." Tô Bối mỉm cười, một bác bảo vệ như ông thì biết được bí mật gì chứ? "Ông yên tâm, không hỏi chuyện cơ mật đâu ạ, cháu là nhân viên của xưởng đại đội Bình An, lãnh đạo của chúng cháu bảo cháu đến đây bàn chuyện làm ăn, cháu sợ mình không biết gì, lát nữa không nói được nên muốn hỏi ông xem trong xưởng ai là người quản lý ạ." Thì ra là vậy, bác bảo vệ lập tức vui vẻ. "Chuyện là vậy à, thế thì cháu hỏi đúng người rồi đấy." Bác bảo vệ là người hay nói, ông đã kể cho Tô Bối nghe rất nhiều chuyện trong xưởng, Tô Bối không chỉ biết được người phụ trách các bộ phận mà còn hóng được cả chuyện phiếm. Tô Bối vờ như vô tình nói: "Ông ơi, xưởng mình ở huyện ta cũng thuộc hàng nhất nhì rồi, chắc chắn là tập thể tiên tiến nhỉ!" "Cái này..." Bác bảo vệ cười ha hả: "Cái này thì ông không dám nói chắc, cả tỉnh có bao nhiêu xưởng, làm sao cái nào cũng được bình chọn là tiên tiến được." Ồ, vậy là không có. Tô Bối thắc mắc: "Vậy xưởng mình chưa từng được bình chọn ạ?"