Khương Điềm đảo mắt: "Em có muốn đi không?"
"Đi đâu?"
"Quán net chứ đâu!"
Khương Điềm hút cạn ly trà sữa, kéo cô ra khỏi quán: "Chị đưa em đi chơi nhé? Thời đại này làm gì có ai không biết lên mạng, trường của các em không có lớp học vi tính à?"
Tô Bối mỉm cười, gặp những câu hỏi khó trả lời thì cô chọn im lặng.
Cứ như vậy, cô bị Khương Điềm kéo đến quán net gần khu dân cư.
Bước vào quán net, Tô Bối mới hiểu ra "lên mạng" mà Khương Điềm nói không phải là lưới đánh cá, mà là dùng máy tính.
Từ "máy tính" cũng là do Khương Điềm nói, chứ thực tế Tô Bối chưa từng nhìn thấy thứ này bao giờ.
Khương Điềm mở hai máy, dạy Tô Bối cách khởi động, cách gõ chữ và tìm kiếm.
Sau đó thì tự mình mở game lên chơi.
Khương Điềm rủ Tô Bối đi chơi nhưng cô từ chối, tự mình bắt đầu nghiên cứu xem thứ này dùng thế nào.
Cô học rất nhanh, chẳng mấy chốc đã nắm được cách điều khiển chuột, còn có thể dùng hai ngón tay gõ chữ tìm kiếm.
Thứ đầu tiên Tô Bối tìm kiếm chính là ngày khôi phục kỳ thi đại học.
"Trung Quốc khôi phục kỳ thi tuyển sinh đại học vào tháng 9 năm 1977. tháng 9 năm 1977. Bộ Giáo dục Trung Quốc..."
Tô Bối ghi nhớ ngày tháng, lại tìm kiếm thêm một số nội dung khác, vừa luyện chữ vừa làm phong phú thêm kiến thức của mình.
Lúc này đột nhiên một hồi chuông vang lên, Khương Điềm lấy ra một chiếc điện thoại nhỏ nhắn.
"Alô... À, mình qua ngay đây... Tạm biệt."
Cúp điện thoại, cô ấy áy náy nói với Tô Bối: "Tiểu Bối, chị có chút việc phải đi trước, em đi cùng chị hay chơi thêm một lát nữa?"
Lúc này vẫn còn nhiều thời gian, Tô Bối bèn bảo cô ấy đi trước, còn mình thì ở lại quán net.
Khương Điềm đi rồi, cô cũng có thể thoải mái hơn, tìm kiếm rất nhiều vấn đề liên quan đến kỳ thi đại học cũng như tin tức trong mấy chục năm sau đó. Đợi đến khi góc màn hình hiện lên hộp thoại báo sắp hết giờ, cô mới rời khỏi quán net.
Cô không về nhà ngay mà chuẩn bị tìm một trạm thu mua phế liệu.
Ở chỗ họ, các trạm thu mua phế liệu đều có sách để bán, không tốn bao nhiêu tiền, có lẽ ở đây cũng vậy, cô định đi "đãi cát tìm vàng".
Sách cho thanh niên trí thức thì không còn cách nào khác, nhưng sách cô tự mua thì hoàn toàn không cần mua mới.
Cô đi dạo trên phố một vòng, rất nhanh đã phát hiện một tiệm. Cô tiến lên hỏi thử, đối phương cũng không biết có hay không, chỉ vào một đống sách chưa được sắp xếp bảo cô tự đi tìm.
Tô Bối ngồi xổm ở góc phòng lật sách, nhưng trong đó không thấy có sách liên quan đến kỳ thi đại học, ngược lại tìm được không ít sách giáo khoa của học sinh tiểu học.
Có những quyển thậm chí còn mới tinh, vở cũng chỉ viết vài trang, phần sau đều còn mới nguyên.
Tô Bối thầm than lãng phí, sắp xếp lại những thứ mình muốn, trả 5 đồng được một túi sách.
Trở về năm 74, Tô Bối vội vã đi vào nhà.
Phan Tú Vân đang nhổ cỏ trong vườn rau, thấy cô đi vội vàng liền gọi với lại: "Tiểu Bối!"
Lúc này Tô Bối mới phát hiện mẹ mình đang ở trong vườn rau, cô vẫy tay với bà: "Mẹ, mau vào nhà đi ạ."
Nghĩ rằng con gái chắc có chuyện gì đó, Phan Tú Vân từ vườn rau đi ra, rửa tay rồi vào nhà.
"Chuyện gì thế?"
Tô Bối lấy từ trong chiếc túi vải mang về ra một quyển sách: "Mẹ, đây là sách con mua cho em trai và em gái."
"Sách?"
Phan Tú Vân nhìn qua, thì ra là sách giáo khoa tiểu học, lại còn có màu.
"Sách này in đẹp thật đấy."
Nhưng mà chẳng lẽ con gái bà chỉ muốn nói với bà chuyện này thôi sao?
Tô Bối hạ giọng nói: "Mẹ, con có một tin này, chúng ta sắp khôi phục kỳ thi đại học rồi, ngay trong tháng 9 năm 1977."
Lần này Phan Tú Vân không còn bình tĩnh được nữa: "Thật không?"
Phan Tú Vân cũng được coi là một người có học, năm đó bà đã học hết cấp ba, chỉ tiếc là không thi đỗ đại học. Từ khi sinh Tô Bối, bà đã hy vọng con gái mình có thể vào đại học, tiếc là kỳ thi đã bị hủy bỏ.