Đây không phải là bắt nạt tới tận cửa sao? Tô Bối lập tức đứng dậy.
"Đi!"
Cô phải về xem thử, rốt cuộc là ai mà kiêu ngạo như vậy!
Tô Bối nói rồi chuẩn bị rời đi, Chu Ý Hành cũng định về.
Nghĩ đến Lưu Dương vẫn còn ở đây, Tô Bối nói: "Lưu Dương, anh cứ ở đây trước đã. Chị Lan Chi, lúc chị về thì đưa anh ấy về cùng nhé, em về trường một chuyến đã."
Tô Bối dặn dò Lưu Dương một hồi rồi bỏ anh ấy lại cửa hàng, cùng Giang Viện nhanh chóng về trường.
Về đến ký túc xá, quả nhiên trong phòng có thêm một cô gái.
Người rất cao, tuy không xinh đẹp bằng Trương Tinh nhưng trông rất tự tin và phóng khoáng.
"Chào cậu, tôi tên là Đinh Nhã Tuệ, sau này là bạn cùng phòng, xin chỉ giáo nhiều hơn."
Tô Bối gật đầu với cô ta: "Chỉ giáo thì không dám, tôi tên là Tô Bối."
Mặc dù Tô Bối đã nghe Giang Viện nói về lai lịch của cô gái này, nhưng người ta đã chủ động bắt chuyện, Tô Bối cũng không thể bất lịch sự. Chào hỏi xong, Tô Bối nhìn về phía Trương Tinh.
"Trương Tinh, cậu không sao chứ?"
Trương Tinh vốn mang tâm trạng phức tạp trước sự xuất hiện của Đinh Nhã Tuệ, hiện giờ cô ấy và Đỗ Thanh Hà đang hẹn hò, cô gái này lại công khai đến thách thức cô ấy, đáng lẽ cô ấy phải tức giận nhưng dường như cô ấy cũng không quá ghét đối phương.
"Mình không sao, sao cậu lại về đây, bên cậu không cần lo à?"
Tô Bối đương nhiên không thể nói mình về đây để chống lưng cho Trương Tinh, cô cười nói: "À, anh ấy đang ở chỗ chị Lan Chi, mình về xem mọi người thế nào."
Hôm qua mới gặp nhau, đâu cần phải đặc biệt về thăm, Trương Tinh nhìn thấy Giang Viện đi vào sau lưng Tô Bối là biết chắc chắn do cô ấy gọi về.
Trong lòng cô ấy cảm thấy ấm áp, Trương Tinh nói: "Vậy ngày mai cậu hết phép à?"
"Hết rồi!"
Cứ xin nghỉ mãi cũng không phải là cách.
Bây giờ mọi việc đã xong, cô cũng phải nhanh chóng quay lại trường để học bù những bài đã lỡ.
Còn về phần Lưu Dương, cô có thể tranh thủ thời gian rảnh rỗi để tiếp đãi, thời gian còn lại cũng để anh ấy tự đi dạo.
Ở trong ký túc xá một lúc, bốn chị em liền rủ nhau ra ngoài, ra đến nơi Tô Bối mới hỏi:
"Chuyện gì vậy?"
Trương Tinh nhếch mép: "Cô gái đó là đàn em cùng khoa với Đỗ Thanh Hà, vừa mới khai giảng đã để ý Đỗ Thanh Hà, kết quả biết anh ta có người yêu rồi liền chạy đến ký túc xá chúng ta, nói là muốn cạnh tranh với mình."
Nhưng chuyện này thì có liên quan gì đến việc chuyển vào ký túc xá?
Tô Bối bày tỏ sự thắc mắc của mình.
Trương Tinh đáp: "Mình cũng không biết."
Diêu Tư ngẫm nghĩ một lúc rồi nói: "Chắc là muốn "nước chảy ao nhà"? Nhưng đây thì có gì là "nước chảy ao nhà", mình thấy là muốn đến đây canh chừng, chỉ cần Đỗ Thanh Hà xuất hiện là cô ta sẽ biết ngay, cố tình đến để phá hoại."
Có lý.
Cả nhóm đều rất tán thành.
Diêu Tư chép miệng: "Thấy chưa mình đã nói rồi mà, Đỗ Thanh Hà vẫn rất được yêu thích, cái vẻ văn nghệ của anh ta không biết đã làm mê mẩn bao nhiêu cô gái. Trương Tinh, cậu phải trông chừng cẩn thận, đừng để người khác cướp mất."
"Có thể cướp đi được chứng tỏ không phải của mình."
Trương Tinh thở dài: "Mình cứ tưởng mình sẽ rất căng thẳng, thật ra trong lòng mình hình như không lo lắng lắm."
Câu này vừa nói ra, cả nhóm đều im lặng.
Diêu Tư bất giác nhìn Trương Tinh một cái, chẳng lẽ cô ấy vẫn còn nhớ đến anh trai mình?
Nhưng cô ấy không hỏi.
Buổi tối, Tô Bối không về tiểu viện ở, dù sao Lưu Dương cũng đã ở đó một ngày rồi, không cần lo lắng cho anh ấy.
Về phần Lưu Dương, anh ấy ở trong tiệm cả buổi chiều.
Ban đầu chỉ nhìn Triệu Lan Chi bận rộn tiếp khách, sau đó anh ấy thấy khá thú vị, thấy khách đông, Triệu Lan Chi tiếp không xuể, anh ấy liền tự mình xắn tay vào giúp.
Lần này anh ấy đã tìm thấy niềm vui, bán quần áo thật sự khác với bán đồ ăn vặt.