Hai mẹ con Tô Bối nhìn đến thẳng cả mắt.
Trời ạ, cô không nhìn nhầm chứ?
Tất cả đều là vải Dacron!
Hai người lập tức xông tới.
"Cái này đẹp, cái này cũng không tồi. Ấy, cái này đẹp quá đi mất!"
Mắt Phan Tú Vân sáng lên, đuôi mắt khóe mày đều lộ rõ vẻ phấn khích.
Tô Bối hiếm khi thấy mẹ mình cười vui vẻ như vậy, trong lòng vô cùng xúc động, sống mũi lại có chút cay cay.
Nói ra thì mẹ cô năm nay cũng mới ba mươi sáu tuổi mà thôi. Ở quê, mọi người mỗi ngày ăn không đủ no, còn phải làm việc, cuộc sống bán mặt cho đất bán lưng cho trời đã mài mòn hết nhiệt huyết của con người, làm sao còn cười nổi.
Nhưng sau này sẽ tốt hơn, cô nhất định sẽ để mẹ mình luôn cười như vậy.
Tô Bối cũng không nhịn được cười theo.
Hai mẹ con Tô Bối lựa một lúc lâu, chọn ra một đống vải vóc, có đến hơn mười mảnh. Sau khi thanh toán hết tổng cộng một trăm mười tám đồng tám hào, cô thu ngân cười tủm tỉm nói: "Bên em đang có chương trình khuyến mãi, hóa đơn trên một trăm có thể tham gia rút thăm trúng thưởng, giải nhất là tivi màn hình tinh thể lỏng 55 inch..."
Rút thăm miễn phí, còn gì để nói nữa, rút thôi!
Tô Bối đẩy Phan Tú Vân: "Mẹ, mẹ rút đi."
Phan Tú Vân vội xua tay: "Mẹ không rút đâu, Tiểu Bối, con rút đi."
"Mẹ, mẹ cứ rút đi!"
Tô Bối đẩy Phan Tú Vân lên phía trước, Phan Tú Vân căng thẳng xoa tay: "Vậy mẹ rút nhé?"
Bà đưa tay vào thùng rút thăm, lấy ra một mảnh giấy, mở ra thì thấy trên đó viết một số một.
Bà đưa mảnh giấy cho Tô Bối: "Tiểu Bối, cái này... Là trúng rồi phải không?"
Nhân viên thu ngân ghé đầu nhìn, lập tức vui mừng cầm chiếc chiêng bên cạnh lên, gõ hai tiếng "boong boong": "Giải nhất đã có chủ! Chúc mừng cô đây đã trúng giải nhất, một chiếc tivi màn hình tinh thể lỏng 55 inch!"
Nhân viên thu ngân chỉ vào chiếc tivi được trang trí nơ đỏ rực rỡ bên cạnh, cười rạng rỡ: "Đây là phần thưởng của hai người, bây giờ hai người có thể mang nó về nhà rồi!"
Động tĩnh bên này thu hút ánh mắt của mọi người xung quanh, một giọng nói ngạc nhiên vang lên.
"Hey, là em à!"
Tô Bối quay đầu nhìn, không ngờ lại là bà Khương và Khương Điềm.
Tô Bối cười chào hỏi, Phan Tú Vân cũng cười gật đầu.
Hai bà cháu nhà họ Khương đi tới, chưa kịp chúc mừng họ trúng thưởng đã phát hiện hai mẹ con này đứng bên cạnh chiếc tivi có vẻ khó xử.
"Sao vậy?"