Chương 712: Cứ tìm thử xem sao, hoặc là đi dò hỏi ý tứ trước đã
Thập Niên 70: Hầm Chứa Nhà Tôi Thông Đến Hiện Đại
undefined17-03-2026 19:30:45
Trẻ con mỗi ngày một khác, khoảng nửa tháng đã trở nên trắng trẻo mập mạp, cuối cùng cũng có thể nhìn rõ các đường nét.
Mắt của cô bé rất to và linh động giống Tô Bối. Mũi lại cao thẳng giống Chu Ý Hành.
Cô bé thừa hưởng ưu điểm của cả hai, lớn lên nhất định sẽ là một mỹ nhân.
Vợ chồng Tô Bối càng nhìn càng thích, còn Chu Ý Hành đã bắt đầu lo lắng sau này con gái lớn lên sẽ bị cậu trai nào lừa mất.
Nhìn con gái chưa đầy tháng, Chu Ý Hành thầm quyết định nhất định phải trông chừng con thật kỹ. Nếu có thằng nhóc nào dám đến gần, nhất định anh phải cho nó biết tay.
Những điều này, với tư cách là một đứa trẻ sơ sinh, Chu Cẩn đương nhiên không biết, ngay cả Tô Bối cũng không hay.
Thoáng cái đã đến đầy tháng, cuối cùng Tô Bối cũng thoát khỏi sự gò bó, có thể ra ngoài.
Hôm đó, cô tắm một trận thật đã đời, sảng khoái chuẩn bị tiệc đầy tháng cho con. Tất nhiên chỉ là tiệc nhỏ trong nhà, không định mời người ngoài.
Tô Bối và Chu Ý Hành còn định đưa con đi chụp ảnh đầy tháng để ghi lại khoảnh khắc đẹp đẽ này.
Lời vừa nói ra, cả nhà liền quyết định đi cùng nhau, lưu lại một tấm ảnh gia đình tại tiệm chụp ảnh.
Vợ chồng nhà họ Tô cũng phải về rồi. Hôm sau, hai người lên tàu trở về quê.
Tô Bối không vội đi làm, cô định nghỉ thêm hai tháng nữa, đợi con lớn hơn một chút.
Vợ chồng nhà họ Tô vừa đi, ban ngày Chu Ý Hành đi làm, Tô Bối ở nhà một mình chăm con nên có chút luống cuống tay chân.
May mà buổi tối Chu Ý Hành về sẽ giúp đỡ, dần dần cô cũng quen.
Thời gian trôi nhanh như bay, lại một tháng nữa trôi qua, Tô Bối cảm thấy mình phải trở lại với công việc.
Cô đã nghỉ mấy tháng rồi, nếu không quay lại, sợ rằng sẽ không quen việc nữa.
Nhưng nếu cô đi làm thì con sẽ không có ai chăm, phải tìm người giúp cô chăm sóc con.
Ánh mắt Tô Bối lại hướng về phía thím Triệu.
Người lớn tuổi bên cạnh Tô Bối không nhiều, người khiến cô yên tâm nhất chính là thím Triệu.
Cô có ý nhờ thím Triệu nhưng lại có chút do dự.
Thím Triệu quả thật là một lựa chọn tốt, nhưng hai năm nay họ có chuyện gì cũng nhờ thím ấy, liệu người ta có thấy phiền không?
Nếu chỉ vì nể nang mà nhận lời thì cũng không tốt cho cả hai bên.
Tô Bối nói ra suy nghĩ của mình, Chu Ý Hành suy nghĩ một lát rồi nói: "Cứ tìm thử xem sao, hoặc là đi dò hỏi ý tứ trước đã."
Hôm sau, thím Triệu lại đến nói chuyện với Tô Bối, cô liền giả vờ vô tình nhắc đến chủ đề này.
"Nghỉ lâu thế này, không biết ở cơ quan thế nào rồi, không quay lại làm việc chắc không quen mất."
Cô đùa với con, như thể chỉ thuận miệng nói ra.
Thím Triệu cũng không nghĩ nhiều, cười nói: "Đúng là thế, công việc tốt như của cháu phải nắm cho chắc, người trẻ tuổi là phải phấn đấu nhiều vào."
Tô Bối thở dài: "Nhưng con còn nhỏ quá, cháu đi làm thì không có ai trông."
Thím Triệu sững người: "Thế chẳng lẽ cháu không đi làm nữa?"
"Chắc chắn là không được rồi ạ!"
Tô Bối nói: "Cháu đang nghĩ tìm một người đáng tin cậy để trông con giúp. Thím Triệu, thím có ai phù hợp không ạ?"
Lời này không hoàn toàn là thử thím Triệu, nếu thím ấy thật sự có người đáng tin, đó đương nhiên là chuyện tốt.
Thím Triệu nghe vậy liền nhíu mày: "Còn tìm người nào nữa? Dù sao thím ở nhà cũng không có việc gì, để thím trông cho."
Ở tuổi của thím ấy, ai mà chẳng vui vầy bên con cháu. Bản thân không có cháu nội, giúp Tô Bối trông con thím ấy cũng rất vui.
"Cái con bé này, có chuyện gì cứ nói thẳng với thím là được. Chúng ta như người một nhà, đừng khách sáo thế."
Xem ra thím Triệu đã nhìn ra ý đồ của cô. Tô Bối cười gượng, mặt hơi nóng lên.
"Trông trẻ con dù sao cũng là việc cần kiên nhẫn, cháu sợ thím thấy phiền."
"Sao có thể chứ?"
Thím Triệu cười sảng khoái: "Thím mong còn không được ấy chứ. Tốt nhất là Lan Chi nhà thím cũng mau sinh một đứa, thím trông một thể luôn."