"Chân bị thương rồi à? Để anh xem."
Cậu Hai Phan ngồi xổm xuống, nhìn vào mắt cá chân sưng đỏ của cô ấy rồi khẽ thổi hai cái: "Bị thương khá nặng, e là không đạp xe được nữa. Thế này đi, anh đưa xe đạp về đại đội Bình An, em ở đây đợi anh."
Anh ấy đạp xe quay về, còn mặt Ngô Mẫn thì đỏ bừng như tôm luộc.
Luồng hơi cậu Hai Phan vừa thổi vào mắt cá chân làm cô ấy thấy ngưa ngứa, giống như có một chiếc cọ nhỏ quét qua tim, khiến trái tim cô ấy không khỏi đập thình thịch.
Cô ấy biết, mình đã hoàn toàn lún sâu vào rồi.
Cậu Hai Phan lại không nghĩ nhiều, anh ấy chỉ làm vậy theo bản năng. Mỗi lần Tiểu Bảo ngã bị thương, anh ấy đều thổi cho thằng bé, bảo là đau bay đi rồi, Tiểu Bảo sẽ cười khanh khách, dường như vết thương cũng khỏi thật.
Anh ấy đạp xe đến nhà họ Tô, dặn dò qua loa một tiếng rồi nhanh chóng ra ngoài đại đội tìm Ngô Mẫn.
Từ xa, cậu Hai Phan đã nhìn thấy cô gái đang ngồi bệt dưới đất, bên cạnh là chiếc xe đạp sườn ngang. Một cơn gió thổi qua làm lọn tóc trước trán cô ấy bay bay, trông vô cùng xinh đẹp.
Ánh mắt anh ấy hơi tối lại, sải bước nhanh đến gần.
"Anh về rồi!"
Trong mắt cô gái lấp lánh ánh sáng, thấy anh ấy về liền định đứng dậy, nhưng chân không có sức nên lại ngã ngồi xuống.
Cậu Hai Phan tiến lên đỡ cánh tay cô ấy: "Cẩn thận chút."
Đợi cô ấy đứng vững, anh ấy mới vịn vào xe đạp: "Lên được không?"
"Được ạ."
Ngô Mẫn đỏ mặt leo lên yên sau.
"Ngồi vững nhé."
Cậu Hai Phan lên xe, chở Ngô Mẫn đi về phía trước.
Tim Ngô Mẫn đập rất nhanh, ánh mắt không chút kiêng dè dán chặt lên tấm lưng rộng của anh ấy. Cô ấy mím môi, đưa ra một quyết định táo bạo.
Cô ấy từ từ tiến lại gần tấm lưng trước mặt, nhẹ nhàng dựa vào.
Cô ấy cảm thấy người đàn ông phía trước cứng đờ lại nhưng không hề né tránh. Hai tay cô ấy run run, vòng qua ôm lấy eo anh ấy...
Cậu Hai Phan và Ngô Mẫn đã yêu nhau.
Phải đến ba ngày sau, khi chân Ngô Mẫn đã khỏi và hai người cùng đến nhà thì Tô Bối và mọi người mới biết chuyện.
Nhà họ Tô có thể coi là bà mối của hai người, nên họ mang không ít quà đến cảm ơn.
Ngô Mẫn trông như một cô vợ nhỏ, đỏ mặt dựa vào bên cạnh cậu Hai Phan, khóe mắt đuôi mày đều lộ ra vẻ hạnh phúc.
Tô Bối sáp lại gần Ngô Mẫn, cười hì hì: "Sau này không thể gọi là chị Mẫn nữa, lần này phải thật sự gọi là mợ Hai rồi!"
Ngô Mẫn ngại ngùng đẩy cô.
Phan Tú Vân cười híp cả mắt: "Sau này mọi người là người một nhà rồi, hai đứa định bao giờ tổ chức đám cưới?"
Cậu Hai Phan cười như gió xuân: "Tạm thời vẫn chưa quyết định, lát nữa bọn em về nhà bàn bạc với mẹ rồi tính ạ."
Hai người họ tuổi không còn nhỏ, không cần thiết phải kéo dài thêm. Đã quyết định rồi thì sớm kết hôn cũng coi như xong một nỗi lòng.
Phan Tú Vân gật đầu: "Vậy được, cần gì cứ nói với chị cả, đừng khách sáo."
"Chị yên tâm, nhất định không khách sáo với chị đâu."
Cậu Hai Phan đang yêu nên cả người rạng rỡ, tinh thần phấn chấn hơn trước. Phan Tú Vân nhìn mà trong lòng vui vẻ, bèn lấy ra 100 đồng, lén nhét vào tay em trai.
"Cầm lấy tiền này, đừng để Tiểu Mẫn chịu thiệt thòi."
Cậu Hai Phan thật ra không thiếu tiền, hai năm nay chi tiêu không lớn, tiền kiếm được đều tiết kiệm lại nên anh ấy vội vàng đẩy về: "Chị cả, em có tiền mà."
"Có cũng cầm đi, đây là tấm lòng của chị cả."
Trước kia bà không có điều kiện, nhưng bây giờ gia cảnh tốt hơn, bà cũng muốn em trai kết hôn được vẻ vang một chút.
Cậu Hai Phan đành phải nhận lấy.
Rời khỏi nhà họ Tô, hai người cậu Hai Phan quay về đại đội Hồng Tinh.
Hai người mang không ít đồ, vừa đến đại đội đã có người nhìn thấy.
"Hồng Binh à, đây là đối tượng của cháu hả?"
"Vâng ạ, thím Tư!"