Hai người không yên tâm để một mình Tô Bối ở lại, sợ cô chịu thiệt nên không đi xa.
Thấy cô, hai người vội vàng bước tới: "Anh ta không làm khó em chứ?"
"Không có."
Tô Bối cười: "Sao hai người chưa đi?"
"Bọn mình không yên tâm về cậu." Phương Hữu Lan thân thiện cười với Tô Bối: "Lúc nãy cảm ơn cậu nhé, Tiểu Bối."
Tuy họ đã đến đại đội được hai năm, nhưng Tô Bối thường đi học, cũng không đi làm, nên không có nhiều qua lại với họ, số lần nói chuyện cũng không nhiều.
Tô Bối cười xua tay: "Không có gì, sau này anh ta còn làm phiền hai người thì hai người đừng nhịn, hai người càng sợ anh ta càng lấn tới."
Hai người cười đáp lời.
"Cậu định đi đâu vậy?"
Vì Tô Bối đã giúp họ, nên ngữ khí của Phương Hữu Lan rất thân thiết.
Tô Bối cười, mở bọc vải trên tay cho hai người xem: "Mình đến tiệm may, may quần áo cho người nhà."
Hai người nhìn thấy vải trên tay cô, mắt sáng lên: "Tiểu Bối, vải này của cậu mua ở hợp tác xã à? Đẹp thật đấy."
Khóe miệng Tô Bối hơi nhếch lên: "Không phải, là dượng Hai mình kiếm được ở nơi khác, hợp tác xã của chúng ta không có mẫu này đâu."
"Thật sao?"
Vừa nhắc đến vải, hai nữ thanh niên trí thức lập tức quên đi sự khó chịu trước đó, Phương Hữu Lan ánh mắt rực lửa nhìn chằm chằm vào mảnh vải trong tay Tô Bối: "Tiểu Bối, dượng Hai của cậu còn kiếm được loại vải này nữa không? Có thể nhường cho mình một mảnh được không?"
"Còn chị nữa, còn chị nữa."
Tô Bối vốn đã có ý này, nghe vậy tỏ ra khó xử, nhìn xung quanh, nhỏ giọng nói: "Vải này nhà mình đúng là vẫn còn, nhưng lỡ bị người ta nói chúng ta đầu cơ trục lợi thì sao?"
"Không đâu, không đâu."
Phương Hữu Lan thấy có hi vọng, cũng ghé sát vào người Tô Bối: "Cậu yên tâm, chúng mình chắc chắn không nói lung tung."
"Vậy, vậy được thôi!"
Tô Bối gói đồ lại: "Hữu Lan, chị Tôn, hôm nào em đến tìm hai người chơi nhé!"
"Được chứ, lúc nào cũng chào đón cậu."
Lúc này là giờ tan làm, đã có người nhìn thấy họ, lời này của Tô Bối là cố ý nói cho họ nghe.
Sau khi tạm biệt hai thanh niên trí thức, Tô Bối mang vải đến tiệm may. Tiệm may này thuộc sở hữu nhà nước, công may một bộ quần áo tốn 8 hào. Nhà họ Tô đông người, hai đứa nhỏ được tính gộp thành một người lớn, tổng cộng hết 3,2 tệ.
Tiền sẽ thanh toán sau khi may xong, Tô Bối để vải lại đó rồi quay về.
Trên đường về, cô tình cờ gặp vợ chồng nhà họ Tô đi làm đồng về, bên cạnh hai người còn có hai đứa nhỏ, thế là cả gia đình cùng nhau về nhà.
Về đến nhà, ăn cơm xong, Tô Bối gọi ba mẹ vào phòng mình, đưa số tiền hàng hôm nay nhận được cho Tô Kiến Nghiệp, rồi kể chuyện nhà dì Hai.
Nghe tin Trần Giải Phóng mất việc, hai vợ chồng đều rất buồn rầu.
Thời buổi này công nhân là bát cơm sắt, bây giờ mất việc, cả hai đều thấy tiếc cho dượng ấy.
Nhưng tiếc cũng chẳng làm được gì, may mà vẫn còn con đường chợ đen.
Phan Tú Vân thở dài: "Ôi, tạm thời chỉ có thể như vậy thôi."
Cẩn thận một chút, ít nhất cuộc sống không thành vấn đề.
Ba người đang nói chuyện thì không hề hay biết sau cánh cửa có một bóng người nhỏ bé đang rình mò, nghe họ có vẻ đã nói xong, cậu bé liền lủi nhanh về nhà chính.
Nhân lúc trời còn chưa tối, Tô Kiến Nghiệp mang tiền đến nhà cũ họ Tô, đương nhiên lại nhận được một tràng lời nói móc mỉa.
Tô Bối không biết những chuyện này, cô đã đi ngủ từ sớm.
Trần Giải Phóng hẹn hai ngày sau sẽ đến lấy hàng, sáng hôm sau nộp điểm công xong, Tô Bối liền lẳng lặng ra sân sau.
Khi cô vừa khuất dạng ở góc tường, hai cái đầu nhỏ liền nhô lên từ vườn rau.
"Đi, theo sau!"
Tô An dắt Tô Đồng rón rén đi theo sau Tô Bối, trơ mắt nhìn chị cả nhà mình vào hầm chứa.
Mùa này trong hầm chứa chẳng có gì cả, chị cả của cậu bé vào hầm chứa làm gì chứ?