Thế giới 9 - Chương 41: Con đường làm giàu ở tiên giới
Xuyên Nhanh Hôm Nay Đại Lão Không Muốn Mở Cửa
undefined09-02-2026 23:19:04
Bởi vì nếu nói như vậy, một là sẽ làm mất đi quyền chủ động của tông môn mình, hai là người bị đẩy ra kia cũng chưa chắc đã chịu dẫn dắt họ.
Trong đoàn người này, bề ngoài thì Ngọc Lan có tu vi cao nhất, và trên thực tế có lẽ cũng là như vậy.
Quy Thời so với hắn vẫn kém một tiểu cảnh giới.
Tính cách của Ngọc Lan thuộc loại lạnh lùng, căn bản không có khả năng tốt bụng dẫn dắt người khác.
Lần này hắn dẫn người vào Cửu Sinh Nhai, Quy Thời suy đoán có thể là vì một món đồ đặc thù nào đó, mà mục đích cuối cùng tự nhiên vẫn là Già Nhược.
Ngoài chuyện này ra, hơn ba mươi năm nay cũng không thấy Ngọc Lan chấp nhất, nghiêm túc với chuyện gì khác như vậy.
Lối vào của Cửu Sinh Nhai rất kịch tính, đó là một vách núi. Người muốn vào chỉ cần nhảy xuống là được.
Đương nhiên, sau khi nhảy xuống, vì đủ loại nguyên nhân lực tác động, bạn sẽ rơi xuống nơi nào thì không ai biết được, tất cả đều xem vận khí.
Cửu Sinh Nhai chỉ là một nơi đặc thù, không được xem là bí cảnh, cho nên cũng không có hạn chế thời gian mở cửa, có thể ra vào bất cứ lúc nào, vô cùng tiện lợi.
Đoàn người của Ngọc Lan đi trước nhảy vào, tiếp theo là Thiên Phù Tông, sau đó là các đại tông môn khác.
Quy Thời cũng không vội, ba người họ giả làm tán tu, lúc này tự nhiên phải kín đáo đi cuối cùng.
Thấy những người phía trước đều đã nhảy xong, Quy Thời mới nghiêng đầu hỏi Xuân Miên: "Kèn xô na chắc chắn đã mang theo rồi chứ?"
Xuân Miên bất đắc dĩ gật đầu. Chuyện này từ lúc ba người gặp nhau sáng nay, Quy Thời đã không ngừng hỏi.
Nghĩ lại cũng phải, có lẽ hắn đã bị âm công của Ngọc Lan làm cho ám ảnh, cho nên lúc này biết đối phương sợ cái gì, hắn hận không thể lúc nào cũng đeo nó bên hông.
Sau khi xác nhận xong, hắn mới chậm rãi triệu hồi ra pháp khí hình con rùa lúc trước.
Thấy Xuân Miên và Diêu Lạc tò mò nhìn mình, Quy Thời đã giành trước một bước chiếm lấy vị trí trung tâm rồi mới giải thích: "Những tu sĩ kia theo đuổi phong thái tiên phong đạo cốt, tư thế phải đẹp, cho nên đều là sau khi nhảy xuống mới triệu hồi pháp khí, trông luống cuống tay chân lắm. Chỉ là vì bên trên Cửu Sinh Nhai đều là sương mù dày đặc, trong tầng tầng sương mù ai cũng không thấy ai, nên họ cũng không sợ bộ dạng hoảng loạn đó quá mất mặt. Phía sau chúng ta lại không có ai, sợ cái gì chứ?"
Xuân Miên cảm thấy hắn nói rất có lý, bèn mang tâm thái bất cần đời mà bò lên phần đầu của pháp khí.
Diêu Lạc suốt cả quá trình không dám nói lời nào, thành thật chiếm lấy cái đuôi.
Ba người vững vàng lướt xuống, vững vàng đáp xuống đất, sau đó...
Đối mặt với một vòng mắt xanh biếc.
Xuân Miên nghe rõ ràng Quy Thời đã chửi thề một câu.
Có thể khiến một người ngày thường luôn tự xưng là tiểu tiên nam văn minh như Quy Thời phải văng tục, hiển nhiên đám mắt xanh biếc này không mấy thân thiện.
Diêu Lạc kêu lên một tiếng: "Sư, sư thúc, người sẽ không bỏ mặc chúng con chứ?"
Xuân Miên thì không nói gì, cô đã triệu hồi ra thanh kiếm cùi của mình, ánh mắt lướt qua một vòng những đôi mắt xanh biếc xung quanh.
Xuyên qua lớp sương mù dày đặc, có thể lờ mờ nhìn thấy thân thể khổng lồ của chúng.
Cửu Sinh Bạch Lang.
Một loài đặc thù chỉ tồn tại ở Cửu Sinh Nhai, là yêu thú bậc sáu, lực công kích cực mạnh, hung dữ và sống theo bầy đàn!
Loài sinh vật này rất ít khi đi một mình, đa số đều là hành động theo nhóm, bốn, năm con đi cùng nhau đã là số ít.
Nhiều là bảy, tám con, thậm chí mười mấy con cùng hành động.
Đương nhiên, đó đều không phải là trọng điểm.
Trọng điểm là loài sinh vật này, nó to vãi chưởng!
Trọng lượng trung bình khoảng 450kg.
Thực sự là nặng ngàn cân!
Lúc này, vây quanh đám người Xuân Miên có khoảng bảy con, con nào con nấy đều hung hăng trợn mắt sói, nanh sói nhọn hoắt cũng đã lộ ra.
Cửu Sinh Bạch Lang toàn thân trắng như tuyết, chỉ có trên đỉnh đầu là có một chỏm lông màu xám, diện tích không lớn, so với thân hình khổng lồ của chúng thì chỏm lông đó gần như có thể bỏ qua không tính.
Vừa đáp xuống đã gặp bảy con yêu thú bậc sáu, mở màn cấp độ địa ngục, bất ngờ chưa?
Yêu thú bậc sáu đã tương đương với tu sĩ Kim Đan kỳ.
Tuy nói họ có Quy Thời, một đại lão Nguyên Anh, nhưng một vương giả dắt theo hai đồng đoàn, Quy Thời có lẽ đang muốn nói gánh không nổi.
Đối diện lại là bảy kim cương, đội hình này đánh không lại!
Thế nhưng, chưa đánh đã lùi không phải là thói quen của các huynh đài nóng tính.
Vì vậy, Quy Thời mắng thì mắng, chứ bản mệnh kiếm đã được triệu hồi ra!
Thanh kiếm bong bóng màu hồng cay mắt kia lại ra ngoài tìm kiếm cảm giác hiện diện.
Trong màn sương mù trắng xóa, màu hồng này giống như tia laser, trông rất kích thích.
Thanh kiếm cùi của Xuân Miên hiện giờ chỉ là dùng tạm, cho nên cũng không có ánh sáng gì, Diêu Lạc cũng vậy, dù sao thì gà mờ Trúc Cơ không xứng có được bản mệnh kiếm.
"Hai đứa các con di chuyển vòng ngoài mà đánh, thân pháp di chuyển mà ta đã dạy, nhớ kỹ chưa? Hôm nay chính là lúc diễn tập thực tế." Quy Thời vừa điều khiển bản mệnh kiếm, vừa nhắc nhở Xuân Miên một chút.
Diêu Lạc dù gì cũng đã có kinh nghiệm rèn luyện, nên không cần nhắc nhở nhiều, chỉ có Xuân Miên là một tân binh thuần túy, không có kinh nghiệm!
Nghe Quy Thời nói vậy, Xuân Miên im lặng một cách kỳ lạ, sau đó lặng lẽ nói: "Sư phụ, người nói xem, con và chúng nó có được tính là họ hàng không?"
"Đừng có đùa nữa, đánh cho đàng hoàng vào, thua là biến thành thịt trên đĩa đó." Quy Thời bị chọc cho tức cười, nghiêm mặt nói một câu, sau đó không để ý đến họ nữa.
Xuân Miên chỉ là đùa một chút để điều hòa không khí. Thấy Quy Thời đã nghiêm túc, cô vội tập trung tinh thần, chuẩn bị cùng với đám họ hàng khả nghi này trở mặt thành thù!