"Đang bàn chuyện đi săn nghiêm túc mà sao lại lái sang chuyện bậy bạ vậy?"
Cô lười tranh cãi, quay sang bàn bạc chiến thuật với cậu Jeff. Sau một hồi thảo luận, cậu Jeff và ông Mạc bên đàn Elizabeth sẽ lần lượt làm tổng chỉ huy và phó chỉ huy, dẫn dắt toàn quân đi "thịt" hải cẩu.
Lúc này, đàn hải cẩu hoàn toàn không biết gì, vẫn đang hí hửng chuẩn bị xuống nước kiếm ăn, thò cái chân bé tí hin ra dò xét.
Lũ hải cẩu bên này vừa mới thò chân xuống nước dò xét, thì bầy cá voi cọp bên kia đã lẳng lặng bao vây.
Một con hải cẩu cảm nhận được nguy hiểm, nhưng cái bụng đói meo đang réo gọi. Nó thầm nghĩ, mình chỉ xuống vớt một miếng thôi, vớt được hay không cũng té lên bờ ngay! Chỉ cần mình chạy đủ nhanh, lũ cướp biển đại dương sẽ không tài nào đuổi kịp!
Nó vừa lao xuống, những con hải cẩu khác cũng lục tục nối đuôi theo.
Cậu Jeff và ông Mạc đã vạch sẵn kế hoạch: đội tiên phong sẽ tấn công phủ đầu, một đội khác sẽ tạo sóng gây nhiễu, số còn lại thì tổng lực xuất kích, quyết tâm thịt được ít nhất hai con!
Xuân Miên thuộc đội tiên phong, vừa thấy hải cẩu xuống nước, cả đội đã lao đi như tên bắn. Lũ trẻ vì đang tuổi sung sức nên tốc độ cực nhanh. Lũ hải cẩu còn chưa kịp định thần lại thì Xuân Miên đã tông thẳng vào một con, hất văng nó lên cao năm, sáu mét.
Con hải cẩu xấu số choáng váng: "Cái quái gì vậy? Đây mà là tốc độ của cá voi cọp á?"
Xuân Miên chỉ có thể đáp lại rằng: "Xin lỗi nhé, cả đám đang đói mờ mắt nên đã bật chế độ "tăng tốc" x2 rồi!"
Nhân lúc đó, cô ngoi lên hít một hơi rồi lại tiếp tục húc con tiếp theo. Đội tiên phong tấn công quá mãnh liệt, khiến lũ hải cẩu bị dọa cho đơ toàn tập. Mấy con đang cố bò lên bờ cũng bị đội tạo sóng đánh ngược trở lại. Hơn năm mươi con cá voi cọp hợp sức, trong đó có hai mươi con cùng nhau tạo sóng, cảnh tượng chẳng khác nào một cơn sóng thần!
Một cơn sóng thần nhân tạo ập vào bờ, cuốn phăng luôn cả mấy con hải cẩu đang ngủ gật.
Lũ hải cẩu không có ý định xuống nước: "???"
"Cái lũ cướp biển này, trước kia đã khốn nạn rồi, bây giờ còn không muốn làm cá nữa hay sao?"
Bị hơn năm mươi con cá voi cọp vây quanh, cảm giác tuyệt vọng này ai mà thấu?
"U là trời, sướng quá đi! Tao húc này, tao húc này! Cái lũ ranh con chúng mày, bình thường thấy bọn tao là cắm đầu chạy, giờ thì biết thế nào là quả báo chưa?" Tiến Văn cuối cùng cũng được đi săn, cả người kích động không thôi, vừa gào thét vừa hành hạ lũ hải cẩu.
Nếu đứng ở góc độ của con người, đây là một cuộc tàn sát thiên nhiên đầy tàn nhẫn. Nhưng đối với cá voi cọp, đây chỉ là một bữa ăn bình thường, một trò tiêu khiển không hơn không kém. Từng con hải cẩu đáng thương vừa chửi bới vừa bị hất văng lên trời, cảnh tượng thảm không nỡ nhìn.
Xuân Miên đã dần đặt mình vào vị thế của một con cá voi cọp. Đây là quy luật sinh tồn, kẻ mạnh thì sống, kẻ yếu thì chết. Đứng ở góc độ của hải cẩu, cá voi cọp thật tàn nhẫn. Nhưng đứng ở góc độ của cá voi cọp, nếu bỏ qua đàn hải cẩu này, chúng sẽ phải chịu đói. Vậy thì, ai mới là kẻ đáng thương? Thay vì phán xét, chi bằng cứ để tự nhiên định đoạt.
Cuộc đi săn vui vẻ này kéo dài hơn bốn tiếng. Khi tất cả đã chơi chán và bụng đói cồn cào, chúng mới dừng lại để thưởng thức mỹ thực.
"Ăn thôi, ăn thôi, chén sạch nào!"
"Con của tao có vẻ béo hơn này, Tiến Văn lại đây."
"Thôi thôi, tao không ăn bụng nữa đâu, ngán lắm rồi. Để cho Lý Duy đi, cậu ấy cần bồi bổ hơn."
-
Cả hai đàn chia nhau ăn sạch lũ hải cẩu, sau đó vui vẻ chào tạm biệt rồi ai về vùng biển nấy đi ngủ.
Xuân Miên ngủ một giấc thật lâu. Khi cô tỉnh lại, trời vẫn còn tối đen. Vừa định bụng đi kiếm gì đó ăn lót dạ, cô bỗng nghe thấy những tiếng kêu "u u" ai oán.
Đó là ba con cá voi cọp đực trưởng thành thuộc một nhánh khác ở Đại Tây Dương. Giọng của chúng không còn vẻ vui tươi thường ngày, mà tràn ngập một nỗi bi thương đến mức người nghe cũng muốn rơi lệ theo. Vì ngôn ngữ bất đồng, hai bên chỉ có thể đối mặt với nhau trong những tiếng kêu ai oán.
Sau một hồi kêu la ai oán, một cử chỉ của đối phương đã giúp bà Roland hiểu ra vấn đề: họ được mời đến lãnh địa của đàn cá voi kia.
Trên đường đi, đàn Elizabeth cũng gọi "họp chợ online":
"Này, đám cá voi Đại Tây Dương vừa mời chúng ta qua lãnh địa của chúng đấy."
"Có chuyện gì vậy nhỉ?"
"Bên tôi cũng được mời, chẳng hiểu mô tê gì cả."
"Kệ đi, cứ qua xem thử. Chắc không phải là muốn gây sự chiếm địa bàn đâu, dù gì mình cũng có định ở đây lâu dài."
-
Khi cả hai đàn kéo đến nơi, họ phát hiện một con cá voi cọp trong đàn chủ nhà đang được hai con khác đỡ lấy, trông có vẻ không ổn chút nào. Xuân Miên vừa nhìn đã hiểu ngay ý đồ của họ. Có lẽ họ đã vô tình chứng kiến màn hồi sinh kỳ diệu của Lý Duy, nên khi gặp phải chuyện tương tự, họ đã nghĩ đến việc cầu cứu.
"Làm sao bây giờ?"
"Tình hình y hệt Lý Duy."
"Không lẽ cũng ăn phải thứ gì bẩn à?"
"Lý Duy khỏi bệnh kiểu gì tôi cũng không biết nữa, cứ như là phép màu của biển cả vậy."
-
Vấn đề là, hai bên lại bất đồng ngôn ngữ. Họ "u u a a" cả buổi, cố gắng giải thích rằng mình cũng chẳng hiểu tại sao Lý Duy lại khỏi bệnh, nhưng hoàn toàn vô ích. Lúc này, cả đám mới nhận ra tầm quan trọng của việc biết một ngoại ngữ.
Sau một hồi giao tiếp bằng ngôn ngữ cơ thể, bên này chỉ có thể diễn tả rằng Lý Duy được cứu sống là nhờ "phép màu", ngoài ra họ không biết gì hơn. Nghe vậy, đàn cá voi kia không khỏi tuyệt vọng, chuẩn bị thực hiện nghi thức cuối cùng để tiễn đưa đồng loại của mình về với biển cả.