Hết tám giờ ở vị diện đó, trong thế giới của họ, thì đã ba ngày trôi qua. Thời gian ở vị diện họ xuyên đến và ở thế giới thực luôn khác nhau, hơn nữa chẳng có quy luật nào đáng nói cả.
Mặc dù chỉ mới có ba ngày trôi qua, nhưng đã có rất nhiều người lo sốt vó, sợ Xuân Miên và mọi người gặp chuyện không may mà không về được. Giờ đây, vừa thấy mọi người đã trở về, một người trong số đó đã kích động mà hét lên một tiếng thật dài, suýt chút nữa làm mọi người giật mình té ngữa."Về rồi! Đội ngũ đã trở về an toàn!"
Sau khi trở về và hoàn tất mọi quy trình kiểm tra thông thường, vì lo các cô gái quá mệt mỏi, họ được đặc cách nghỉ ngơi một ngày để điều chỉnh lại trạng thái.
Mặc dù lượng lương thực mang về từ các vị diện cổ đại không nhiều nhặn gì, nhưng đối với một quốc gia đang chìm trong tận thế, với lượng lương thực sạch dự trữ ít ỏi, thì số này cũng đã là một khoản đáng kể rồi!
Hiện tại, khắp cả nước đang chìm trong hỗn loạn vì tận thế bùng nổ, tang thi xuất hiện, thêm vào đó là động thực vật biến dị, khiến lòng người hoảng sợ, xao động không yên!
Quốc gia vẫn đang nỗ lực hết mình, chỉ là chẳng ai có thể đoán trước được. Dưới sự ảnh hưởng của nguồn nước và không khí bị ô nhiễm bởi tận thế, ai sẽ biến thành một con quái vật mất trí chỉ trong giây lát, từ người đồng đội mà bạn có thể tin tưởng giao phó cả tấm lưng!
Chuyện như vậy, khó mà đề phòng được!
Vấn đề ở chỗ, vì khó đề phòng, nên rất nhiều người đã vô tình bị chính đồng đội của mình cào trúng, rồi biến thành đồng loại của chúng, hoặc trực tiếp tử vong nhanh chóng vì nhiễm bệnh!
Rất nhiều bộ máy vì tình huống này đều gặp phải tình trạng thiếu hụt nhân sự trầm trọng, nhiều vị trí quan trọng không có người quản lý. Bên phía quốc gia cần kịp thời phát hiện những tình huống như vậy, đồng thời nhanh chóng bổ sung đầy đủ nhân sự.
Lúc này đây, nguồn nhân tài dự trữ trở nên đặc biệt quan trọng. Rất nhiều người trẻ tuổi, trước đây chỉ học tập ở hậu phương, giờ đây cũng đều xông pha ra tiền tuyến, nhận lấy những cương vị mới.
Mặc dù nói là nhận nhiệm vụ trong lúc nguy nan, nhưng sao lại không phải là một cơ hội chứ?
Đương nhiên, ngoài sự quản lý của quốc gia, còn có một số thế lực địa phương cũng đang cố gắng cắt cứ một phương để xưng vương. Dường như họ cảm thấy loạn thế xuất anh hùng, cơ hội của họ đã đến rồi!
-
Hà Điềm trọng sinh vào đúng thời điểm này. Việc đầu tiên sau khi trọng sinh là vội vàng lao đến nhà Xuân Miên, kết quả là hụt hẫng một phen. Cô ta còn đụng phải Nhậm Tuyết Nhu, người vừa mới xuyên không đến đây nữa chứ.
Kiếp trước của Hà Điềm vô cùng bi thảm, cha mẹ và em trai cô ta đều chết thảm. May mắn thay, cô ta đã gặp được cô em họ Hà Thư.
Nhờ bàn tay vàng cực mạnh của Hà Thư và người đàn ông mạnh mẽ như Nam Tống bên cạnh, cuộc sống của Hà Thư trôi qua đặc biệt thoải mái, hệt như cái tên cô ấy vậy.
Điều này hoàn toàn trái ngược với Hà Điềm. Tên cô ta mặc dù nghe thì ngọt ngào, nhưng cuộc đời cô ta lại chẳng ngọt ngào chút nào, ngược lại còn vô cùng cay đắng. Thời mạt thế đã khiến cô ta nếm trải đủ mọi khổ cực, mãi đến khi gặp Hà Thư, cuộc sống của cô ta mới dễ thở hơn nhiều.
Nhờ có cô em họ tài giỏi, từ đó về sau Hà Điềm không còn phải chịu khổ. Suốt nhiều năm sau đó, dù sống trong thời kỳ tái thiết mạt thế với vật tư khan hiếm nhất, cô ta cũng chưa từng phải lo lắng chuyện ăn mặc.
Chỉ là, vì thời trẻ nếm trải quá nhiều cay đắng cùng môi trường bị ô nhiễm nặng nề, nên dù sau này cuộc sống cô đã tốt đẹp hơn rất nhiều, thì... Tuổi thọ của cô ta cũng chẳng được bao lâu, chưa tới năm mươi đã đi đời nhà ma rồi.
Nào ngờ đâu, cứ tưởng đời này mình cứ thế mà hết, ai dè vừa mở mắt ra đã thấy mình trở về thời niên thiếu.
Thế nhưng, số phận đối với cô ta vẫn luôn quá đỗi tàn nhẫn, bởi vì cô ấy không trọng sinh vào thời điểm tốt đẹp, mà lại đúng vào lúc tận thế vừa bùng nổ!
Dù tận thế chỉ mới bùng nổ chưa lâu, khi lũ tang thi vừa mới xuất hiện, cuộc sống lúc ấy tuy chưa đến nỗi quá khốn khổ, nhưng với Hà Điềm, mọi thứ vẫn quá khó khăn!
Thế nhưng, Hà Điềm rất nhanh lại lấy lại tinh thần. Cô ta nhớ ra kiếp trước Hà Thư có một cái bàn tay vàng siêu cấp mạnh mẽ. Gia đình cô ta sở dĩ sống tốt đến thế, lại còn gặp được cường giả như Nam Tống, trở thành bạn đời của cô ta, tất cả đều nhờ vào cái bàn tay vàng đó.
Hà Điềm từng nghe Hà Thư nhắc đến, cái bàn tay vàng đó thật ra chỉ là một chiếc nhẫn trang trí Hà Thư mua được. Bản thân nó chẳng đáng giá là bao, nhưng vì... Chỉ vì vô tình dính phải máu của cô ấy, mà cô ấy lại có được kỳ ngộ thế này!
Hà Điềm không muốn sống những ngày khổ sở nữa. Cô ta cũng muốn có cuộc sống sung sướng, muốn có một người bạn đời cực kỳ mạnh mẽ. Vì thế, cô ta quyết định ra tay trước, phải cướp lấy cái gọi là "bàn tay vàng" đó trước khi Hà Thư kịp kích hoạt!
Cái nhẫn trang trí đó, đời trước Hà Điềm đã nhìn thấy không biết bao nhiêu lần rồi, đương nhiên là nhớ rõ hình dáng nó như in. Thế nên, Hà Điềm chẳng thèm bận tâm đến người nhà, cũng chẳng sợ nguy hiểm bên ngoài, cứ thế vội vàng phóng thẳng đến nhà Hà Thư.
Cả nhà bác cả Hà vốn dĩ đã nhát cáy đến tận xương tủy, còn đang trông mong Hà Điềm ra mặt bảo vệ họ chứ! Ai dè, Hà Điềm lại chạy mất tăm, thế thì sao mà được chứ? Thế là, cả đám cũng lẽo đẽo chạy theo. Mà họ còn kéo nhau đến nhà chú Hai nữa chứ. Biết đâu nhà chú Hai rộng hơn, còn có thể che chở cho họ thì sao!