Vì lẽ đó, Xuân Miên biết mình và cô chị Mai không cùng cha. Còn cha của cả hai là ai thì mẹ Arlene tỉnh bơ đáp: "Toàn là mấy mối tình chớp nhoáng qua đường, ai mà nhớ cho hết?" Có lẽ một ngày nào đó tình cờ gặp lại ở một góc đại dương thì còn nhận ra, chứ không thì chịu.
Tất nhiên, trong đàn cũng có những trường hợp qua lại với hàng xóm rồi có con. Những lúc như vậy, thường là do các bà ngoại quen biết nhau rồi sắp xếp cho một buổi xem mắt. Nói trắng ra là, hễ đến tuổi có nhu cầu thì các bà sẽ ra tay giải quyết giúp.
Ngủ được vài tiếng, bầu trời trên đầu vẫn sáng trưng. Đang là thời kỳ ngày không lặn nên không thấy đêm tối cũng là chuyện bình thường.
Có lẽ vì đã ngủ no, lại tạm thời chưa đói nên cả đám lại bắt đầu màn tấu hài. Người lớn có chuyện của người lớn, đám con nít cũng có chủ đề riêng không ngớt.
Xuân Miên vểnh tai nghe lỏm chuyện của các bậc trưởng bối và hóng được một tin kinh thiên động địa.
"À này, tụi Hà Luân đến tuổi cập kê rồi, chắc cũng có nhu cầu rồi đấy. Hay là chúng ta báo với đàn của Elizabeth hoặc Susan một tiếng, để bọn nhỏ gặp mặt làm quen nhau nhỉ?" Đó là giọng của bà ngoại Roland.
Bertha, con gái cả của bà Roland, lập tức hưởng ứng: "Con thấy được đấy. Đàn của Elizabeth có không ít trai đẹp đâu, chúng ta có thể qua đó thử vận may, tiện thể gả bán luôn đám con trai nhà mình."
Xuân Miên: "..."
"Giờ mới biết mình chỉ là hàng đính kèm, đời tôi sao mà thảm!"
Các bà dì khác vẫn tiếp tục bàn tán, thỉnh thoảng cao hứng còn quẫy đuôi đập nước, tạo thành những bọt nước bắn tung tóe khiến lũ trẻ con cũng giật mình làm theo, thế là cả đám lại được dịp quậy tưng bừng. Nhưng điều đó cũng không ảnh hưởng đến cuộc trò chuyện của người lớn. Đối với đám cá voi cọp vừa đến tuổi dậy thì, các bậc phụ huynh rất quan tâm đến sức khỏe thể chất và tinh thần của chúng.
Vì thế, một buổi xem mắt cần được tổ chức ngay và luôn.
Hai đàn kia ở gần nên được ưu tiên, nhưng nếu không ai vừa mắt thì họ sẽ tính đến những phương án xa hơn. Tiếng của cá voi cọp có thể truyền đi rất xa, chỉ cần là đồng loại thì đều có thể hiểu được ngôn ngữ của nhau.
Xuân Miên nghe chuyện xem mắt mà lòng không một gợn sóng, có lẽ vì cô không có hứng thú. Hoặc cũng có thể do cô chưa hoàn toàn bước vào kỳ dậy thì nên chưa có nhu cầu chăng?
Thôi kệ, cứ thuận theo bản năng mà làm, nếu có nhu cầu thì cô đành tự vứt bỏ liêm sỉ, còn không thì tốt quá.
Các bà ngoại làm việc rất hiệu quả, nói là làm. Ngày hôm sau, bà Roland liền dẫn cả đàn đến thăm hỏi đàn của Elizabeth.
Đàn của Elizabeth có khoảng ba mươi thành viên, đông hơn đàn của bà Roland chục con nên có vẻ hùng mạnh hơn một chút. Nhưng vì đều là hàng xóm thân quen, thậm chí cha của Hà Luân cũng ở trong đàn này, nên quan hệ của họ rất tốt.
Vừa nghe bà Roland đến là để bàn chuyện xem mắt, Elizabeth cũng phấn chấn hẳn lên. Bà rống một tiếng, tất cả những con đực trưởng thành trong đàn lập tức bơi ra, đám vừa mới dậy thì cũng lẽo đẽo theo sau vì sợ bị bỏ lại.
"Toàn là "rau sạch" nhà chị đấy, cứ lựa thoải mái. Có ưng đứa nào thì cứ bắt đi." Elizabeth rất hào phóng, vẫy vây ngực ra hiệu.
Bà Roland cũng khách sáo cười đáp: "Bên nhà tôi cũng có một đám quỷ sứ không mấy nghe lời, nếu các chị có chấm đứa nào thì cứ nói nhé."
Hai bà matriarch nói chuyện rất hợp ý, nhưng điều khiến Xuân Miên không thể ngờ tới chính là...
Một con đực trưởng thành của đàn Elizabeth lặng lẽ bơi đến bên cạnh cô, sau đó dùng mõm và đuôi cọ cọ vào người cô, tiếp theo còn lấy bụng mình dụi vào người Xuân Miên.
Xuân Miên: "?"
Ban đầu, Xuân Miên không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Mãi cho đến khi đám bạn xung quanh bắt đầu ồn ào, cô mới bàng hoàng nhận ra đối phương đang phát tín hiệu gạ gẫm mình.
"Wow, đã bảo mà, nhà Khải Hi nổi tiếng thật đấy."
"Đúng vậy, tao cũng muốn cua Khải Hi lắm đây này!"
"Hóa ra ai cũng mê cái mác hoàng tử u sầu này à? Hu hu, giờ tôi đổi phong cách còn kịp không?"
"Anh đẹp trai ơi, hay là anh cua em đi? Em cũng được lắm đó."
"Mấy người biến đi, tôi thích các chị gái cơ, chị gái ơi để ý em đi mà!"
-
Nghe những lời bình luận của đám bạn, Xuân Miên cảm thấy như bị sét đánh ngang tai.
Cô không thể tin được, một con non vừa mới thành niên như mình lại phải đối mặt với thảm kịch kinh hoàng thế này. Ôi, đời tôi sao mà thảm, quá thảm!
"Đại ca ơi, đừng cọ nữa, hai con cá đực thì làm nên cơm cháo gì chứ? Cùng lắm thì chỉ cọ cho tróc da bụng của nhau thôi..."
Cảm nhận được con đực kia có ý đồ không đứng đắn, Xuân Miên liền bơi sang một bên để né tránh.
Không chỉ bản thân Xuân Miên cảm thấy khó thích ứng, mà sâu thẳm trong lòng cô cũng tỏ ra rất bài xích chuyện này.
"Xem ra người ủy thác cũng không thích chuyện này sao? Chỉ mê ăn mê uống, không thích tìm bạn đời, cũng không muốn lãng phí thời gian vào mấy chuyện vô bổ, vì sợ làm lỡ bữa ăn à?"
Xuân Miên đang thầm phân tích thì con cá đực kia càng cọ càng quá đáng, thậm chí còn cả gan... vạch hàng ra tại trận.
Xuân Miên: "?"
Những con khác dường như đã quá quen với cảnh này, chẳng những không lên án hành vi lố lăng của con đực kia, mà còn bắt đầu...
"U là trời, cũng ra gì phết đấy chứ!"
"Trông mướt đấy, chắc làm cầu trượt cũng ổn."
"Vẫn chưa bằng của tao, chúng mày xem của tao này."
"Người ta đang muốn gạ gẫm, chúng mày cho tí mặt mũi đi chứ. Mà nói thật, hàng của tao cũng không tệ đâu."
-
Và thế là, cả đám bắt đầu màn so hàng tại trận.
Xuân Miên: "???"
"Đây là cái tiết mục quái đản gì vậy? Mọi người như vậy làm tôi hoảng lắm đấy!"
Không phải Xuân Miên hoảng, mà là cái con cá trong lòng cô hoảng thật sự.
Con cá đực kia thấy Xuân Miên chẳng có hứng thú gì với "của quý" của mình thì không khỏi quẫy đuôi một cái, rồi quay sang gạ gẫm Tiến Văn.