Khi còn ở hiện đại, Nhạc Đạm Nhụy vốn là một đứa học dốt, mù tịt về đủ thứ trên đời. Cô cũng chưa từng nghĩ có ngày mình lại vớ vẩn xuyên không thế này. Nếu biết trước tương lai, cô đã chăm chỉ học hành, đến cả tên lửa đại bác cũng phải học cho bằng được!
Tiếc là đời không có chữ "nếu", cô cứ thế xuyên không một cách ngớ ngẩn, chẳng mang theo gì ngoài cái đầu của một đứa học dốt.
Giờ phát hiện ra đồng hương, Nhạc Đạm Nhụy sợ rằng đại nghiệp ngàn thu của mình chưa kịp bắt đầu đã bị đối phương cho bay màu. Vì thế, cô cũng tìm cách điều tra thông tin về kẻ này.
Nếu có thể thu phục kẻ đó về dưới trướng mình thì tốt, còn không thì phải trừ khử sớm để khỏi bị cướp mất công lao và vinh quang.
"Gái xuyên không ở thời đại này chỉ cần một người là đủ, thêm một người nữa chính là lãng phí!"
Lục hoàng tử đương nhiên nhận ra sự khác thường của Nhạc Đạm Nhụy. Hắn lặng lẽ ghi nhớ phản ứng của cô rồi lần theo manh mối, phát hiện cô cũng đang điều tra nhân vật lợi hại mới nổi này. Lục hoàng tử bèn giấu đi suy tính của mình, cũng phái người đi tìm hiểu.
Xuân Miên, người đang bị triều đình hai nước cùng vô số kẻ khác để mắt tới, hiện giờ lại đang bận rộn thu hoạch trên ruộng thực nghiệm.
Hạt giống ở ruộng thực nghiệm là do Xuân Miên nghiên cứu lai tạo. Sản lượng tuy kém xa thời hiện đại, dù cô đã bón phân nhưng chất đất không tốt vẫn là một hạn chế lớn. Dù có bồi bổ thêm sau này thì hiệu quả cũng rất giới hạn.
Thế nhưng so với thời đại này, sản lượng đã tăng gấp sáu, bảy lần!
Tri phủ vốn ngỡ rằng đất của mình năm nay chắc chắn mất mùa. Nhưng vì có các khoản thu nhập khác nên ông cũng không mấy để tâm. Mất mùa thì thôi vậy, coi như ông đây hiến đất để làm vui lòng vương phi.
Ai ngờ, đất của ông không những không mất mùa mà sản lượng còn cao đến mức khó tin!
Nhìn từng thạch lương thực được người làm gánh ra sân phơi nắng, huyết áp của tri phủ tăng vọt, cả người choáng váng muốn xỉu!
Vị đồng tri đi theo tri phủ vừa thấy cấp trên sắp ngất liền vội vàng chạy tới đỡ, vừa đỡ vừa lẩm bẩm an ủi: "Bình tĩnh nào, bình tĩnh nào, vấn đề không lớn đâu. Chúng ta cũng là người từng trải rồi, sản lượng này... cũng được, cũng được, không quá cao đâu. Cứ lẩm nhẩm mấy lần là hết hoảng ngay thôi."
Thật ra trong lòng vị đồng tri cũng hoảng lắm, nhưng sau khi đã chứng kiến tài năng của Xuân Miên, ông thầm nghĩ: "Giờ vương phi nương nương có làm ra chuyện gì kinh thiên động địa, tôi cũng chẳng thèm ngạc nhiên nữa. Thậm chí bà ấy có bảo mình biết bay, tôi cũng tin sái cổ!"
Xuân Miên: "Cái này thì tạm thời đúng là chịu thật, vì linh khí ở thế giới này loãng toẹt, bay không nổi!"
Sản lượng kinh người từ ruộng thí nghiệm nhanh chóng đến tai bà con. Ai nấy nghe xong đều mừng như vớ được vàng!
Ruộng thí nghiệm của Xuân Miên gieo trồng khá muộn, lại chọn giống một năm một vụ, vậy mà sản lượng thu được còn khả quan hơn cả loại một năm hai vụ. Năm nay muốn trồng tiếp rõ ràng là không kịp, đành phải đợi đến sang năm. Nhưng bà con ai cũng bảo, chờ đợi chẳng đáng sợ, chỉ sợ năng suất không tăng mà thôi!
Xét đến vấn đề thổ nhưỡng ở Nhạc Thành, Xuân Miên lại bắt tay vào một vòng nghiên cứu mới về giống lai. Mục tiêu là tạo ra loại phù hợp để canh tác một năm hai vụ, hoặc hai năm ba vụ.
Sau vụ thu hoạch, Xuân Miên tạm thời rảnh rỗi. Cả xưởng hương liệu và xưởng mộc đều đã đi vào guồng, hoạt động hằng ngày không có gì đáng ngại.
Các đại cung nữ thân cận của Triệu Thư Quân giờ đều đã thành tổ trưởng hoặc quản sự, ai nấy đều đảm đương chức vụ mới còn tốt hơn cả khi hầu hạ chàng. Bên cạnh Triệu Thư Quân giờ chỉ còn lại mấy tỳ nữ lo việc vặt vãnh và hai vị trắc phi là Giang thị và Lâm thị.
Hai người họ trước sau vẫn một lòng một dạ, chỉ xin được đề bạt danh phận, nên Triệu Thư Quân cũng chẳng keo kiệt mà ban cho. Dù chỉ là trắc phi của một vị vương gia thất thế, chẳng có gì đáng tự hào, nhưng cả hai vẫn vô cùng mừng rỡ.
Mừng rỡ xong, hai người bèn thay phiên nhau tìm cách hầm đủ các loại canh bổ cho Xuân Miên.
Triệu Thư Quân: "??? Chết tiệt, giờ mình biến thành người làm nền rồi à?"
-
Lúc Xuân Miên bận rộn, Triệu Thư Quân cũng chẳng hề ngơi nghỉ. Chàng phải đi lôi kéo các quan viên ở những thành lân cận, thậm chí cả tướng quân biên ải, tìm mọi cách thuyết phục họ về phe mình.
Tuy hiện tại Triệu Thư Quân đã thất thế, trông như không còn khả năng lật ngược tình thế, nhưng biết đâu bất ngờ?
Tính tình chàng ôn hòa, rất hợp làm một vị vua nhân từ thời thái bình. Quốc lực Đại Vũ hiện vẫn khá ổn, nên việc Triệu Thư Quân lên ngôi thực ra lại rất phù hợp.
So với Lục hoàng tử tính khí thất thường, Tam hoàng tử và Ngũ hoàng tử chỉ biết ăn chơi, hay Tứ hoàng tử mờ nhạt, thì tính cách và tài đối nhân xử thế của cựu Thái tử Triệu Thư Quân vẫn khiến người ta an lòng hơn.
Việc chàng không ngừng bôn ba cho thấy rõ ý đồ đông sơn tái khởi. Các quan viên dù mỗi người một bụng tính toán nhưng cũng không ai công khai bán đứng chàng.
Bởi họ cũng không đoán được, liệu Triệu Thư Quân có còn con át chủ bài nào mà dám hành động như vậy không. Nhỡ họ đi mật báo rồi bị xử lý ngược thì gay go.
Họ có thể không về phe, nhưng Triệu Thư Quân cũng chỉ khuyên giải chứ không ép buộc, nên họ vẫn giữ thái độ quan sát tình hình. Cũng may những người này không phải loại trước mặt một kiểu, sau lưng một nẻo, bởi vì Triệu Thư Quân bây giờ thật sự đã có át chủ bài trong tay. Đó là nhờ vào khoản lợi nhuận khổng lồ từ phía Xuân Miên..."