Thế giới 17 - Chương 2: Trạch nữ cày game

Xuyên Nhanh Hôm Nay Đại Lão Không Muốn Mở Cửa

undefined 09-02-2026 23:39:36

Khi Xuân Miên đưa ngón tay ra, cô gái theo bản năng co người lại. Nếu không phải vì đã hết đường lui, có lẽ cô nàng đã quay đầu bỏ chạy mất dép rồi. Cô cố gắng hít sâu tự trấn an, sau đó mới run rẩy đưa tay ra, cắn chặt môi dưới, chủ động chạm ngón tay mình vào ngón tay Xuân Miên. Hai đầu ngón tay vừa chạm nhau, một dòng ký ức dài dằng dặc lập tức tràn vào đầu Xuân Miên. Có được ký ức, Xuân Miên cũng nắm được tình hình của cô gái, nhưng đối phương chưa nói ra tâm nguyện thì cô cũng chưa thể xuất phát được. Cô gái cũng biết quy trình, chỉ là do quá căng thẳng mà thôi. Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, cô lí nhí nói với âm lượng chỉ bằng tiếng muỗi kêu: "Tôi muốn trở thành một sát thủ vô cảm trong game, và trả thù những kẻ xấu ngoài đời thực." Ngay cả việc báo thù mà cũng nói một cách yếu ớt, thảm thương thế này, có thể thấy cô gái này thật sự là "quả hồng mềm" dễ bị người ta bắt nạt. "Yên tâm, tôi cân tất." Có lẽ để trấn an cô gái thỏ đế này, Xuân Miên cố tình lên tiếng dỗ dành một câu chắc nịch. Cô gái không biết có nghe lọt tai chữ nào không, nói xong tâm nguyện là liền nép mình vào cánh cửa, im thin thít không dám hó hé gì. Cô cũng chẳng dám ngẩng đầu nhìn Xuân Miên, chỉ hận không thể cuộn tròn thành một cục, giả vờ như mình không tồn tại trên đời. Xuân Miên không để tâm đến thái độ của cô ấy nữa. Vì đã có ký ức và biết rõ tình hình, cô thản nhiên sải bước về phía cánh cửa xuyên không. Hành động dứt khoát này lại làm cô gái giật nảy mình. Nếu không phải vì cô thực sự quá yếu đuối, e là đã nhảy dựng lên như mèo bị giẫm phải đuôi rồi. Xuân Miên vốn định đưa tay vỗ vai an ủi, nhưng thấy cái bộ dạng "đừng ai đụng vào tôi" của cô gái, cô đành thôi. Cô xoay người, bước thẳng vào trong cánh cửa. Chỉ một cánh cửa ngăn cách, nhưng bên kia đã là một thế giới hoàn toàn khác. - Vừa mở mắt ra, Xuân Miên phát hiện mình đang ngủ gục trên bàn. Do ngủ ngồi sai tư thế nên lúc tỉnh dậy, cô chẳng thấy sảng khoái chút nào mà ngược lại, toàn thân ê ẩm như vừa bị ai đánh hội đồng. Cô khẽ vặn mình rắc rắc, duỗi tay duỗi chân cho đỡ mỏi rồi mới đảo mắt đánh giá tình hình xung quanh. Lúc này, cô đang ngồi trước một chiếc bàn khá rộng, trên đó là bộ máy tính để bàn đang chạy ro ro. Bên cạnh là chiếc laptop đặt nghiêng cũng đang mở, trên bàn phím còn vứt chỏng chơ một chiếc điện thoại thông minh. Phía sau laptop, lấp ló trong góc bàn là một cái máy tính bảng. "Chà, đồ nghề cũng ra gì phết nhỉ!" Cảm thấy xung quanh vắng vẻ, Xuân Miên khẽ nhắm mắt, ngả người vào lưng ghế êm ái rồi bắt đầu sắp xếp lại cốt truyện và ký ức của nguyên chủ. Người ủy thác tên là Hứa Oanh Oanh, năm nay 26 tuổi. Cô là một cô gái bình thường đến mức không thể bình thường hơn, sở dĩ có vẻ nhút nhát, co rúm như vậy là vì cô mắc chứng sợ xã hội khá nặng. Mỗi khi phải đối mặt với đám đông hay người lạ, cô đều căng thẳng tột độ như sắp lên đoạn đầu đài. Gia đình của Hứa Oanh Oanh khá phiền phức, nhưng cô gái nhỏ tuy sợ xã hội lại rất có chủ kiến. Cảm thấy gia đình chỉ tổ ngáng đường mình, cô đã quyết tâm thi vào một trường đại học ở xa tít mù khơi. Sau khi tốt nghiệp, cô cũng kiên quyết không quay về quê mà bám trụ lại thành phố mình học, một nơi có nền kinh tế tầm trung bình khá. Vì chứng sợ xã hội, nguyên chủ sống đúng chuẩn một "trạch nữ" chính hiệu, cả năm chẳng bước chân ra khỏi cửa. Ban đầu, cô cũng cố gắng hòa nhập cộng đồng nhưng không thể vượt qua rào cản tâm lý, thành ra cũng chịu không ít khổ sở và chật vật. May thay, trời không tuyệt đường người, cô dần mò mẫm tìm được lối đi riêng. Cô bắt đầu viết truyện mạng, tự học Photoshop rồi nhận vẽ bìa truyện và ảnh chân dung cho người khác. Dù mấy năm trôi qua, cô vẫn chỉ là một tác giả "tép riu" ở tầng đáy trong giới văn học mạng, nhưng đối với Hứa Oanh Oanh, chỉ cần cuộc sống ổn định, không ai làm phiền là cô có thể tiếp tục ru rú trong cái ổ nhỏ của mình đến cuối đời. Thu nhập hàng tháng của cô không quá cao, trừ đi tiền thuê nhà và sinh hoạt phí thì cũng chẳng dư dả bao nhiêu, nhưng nhờ thói quen tích tiểu thành đại, cô cũng để dành được một khoản nho nhỏ phòng thân. Nếu không có gì bất ngờ, cuộc sống của Hứa Oanh Oanh có lẽ sẽ cứ thế bình lặng trôi qua như mặt hồ mùa thu. Gia đình tuy tệ bạc, nhưng từ khi cô cố tình chọn trường xa và hạn chế liên lạc, mối quan hệ đôi bên cũng nhạt dần như nước ốc. Gia đình lười quản cô, mà cô cũng chẳng buồn quan tâm đến họ. Cứ tưởng nước sông không phạm nước giếng, nào ngờ một sự cố bất ngờ đã ập đến như cơn lốc. Chính tựa game mang tên [Phượng Hoàng Vu Phi] đã phá vỡ cuộc sống yên bình của cô gái nhỏ. Sau nhiều năm lăn lộn với nghề viết lách, Hứa Oanh Oanh cũng dần mắc phải căn bệnh nan y của giới tác giả, chính là bệnh lười và thói quen ngâm bản thảo. Cứ đến giờ phải đăng chương mới là đầu óc cô lại đau như búa bổ, linh hồn như bay đi đâu mất, chỉ muốn nằm ườn ra lười biếng cho qua chuyện. Đối với dân viết lách, chuyện chữ "lười" viết ra trong ngày còn nhiều hơn chữ trong chương mới là hết sức bình thường. Bảo họ đi cà khịa, chém gió trên mạng thì có thể gõ cả chục nghìn chữ một ngày không mỏi tay, nhưng hễ bắt ngồi vào bàn viết truyện là y như rằng... xìu ngay lập tức.