Thế giới 11 - Chương 21: Nữ hoàng ảnh chế từ “hắc” thành “hồng”
Xuyên Nhanh Hôm Nay Đại Lão Không Muốn Mở Cửa
undefined09-02-2026 23:23:41
Bữa tiệc rượu diễn ra vào buổi tối. Việc Xuân Miên cần làm hôm nay là chăm sóc bản thân để có trạng thái tốt nhất, sau đó "ra chiến trường"!
Dù sao thì cô cũng đại diện cho bộ mặt của Hạ Cảnh Dương, nếu trạng thái không tốt thì sẽ rất mất mặt.
Lễ phục đã được Hạ Cảnh Dương đặt từ sớm. Là thuê, là mượn, hay là mua đứt, Xuân Miên cũng không được biết.
Vì đây là một bữa tiệc xã giao, nên chắc chắn sẽ không phải là loại váy có tùng xòe rộng và khoa trương, kiểu cần đến hai ba người đi sau nâng váy. Như vậy thì còn gì là hay nữa.
Cả khán phòng sẽ chẳng nhìn ai khác ngoài cô.
Hạ Cảnh Dương đã chuẩn bị hai bộ lễ phục, đều là những chiếc váy không quá xòe, có phần đơn giản, nhưng lại tinh tế trong từng chi tiết.
Một bộ màu xanh băng, có hiệu ứng chuyển màu từ trên xuống dưới. Đây là lễ phục chính, được chuẩn bị để phối với bộ vest của Hạ Cảnh Dương.
Bộ còn lại là lễ phục dự phòng, để phòng trường hợp có tình huống đặc biệt xảy ra. Đó là một chiếc váy màu xanh bạc hà tươi mát, kiểu dáng cũng không phức tạp.
Dù sao thì cũng phải tiện cho việc đi lại là được. Nếu không xét đến độ tinh xảo, nói là váy dài bình thường cũng không sai.
Video về hai bộ lễ phục đã sớm được gửi đến cho nhà tạo mẫu. Nhà tạo mẫu sẽ phải dựa vào kiểu dáng của chúng để chuẩn bị một tạo hình phù hợp cho Xuân Miên.
Đương nhiên, tạo hình này chủ yếu là để hợp với bộ lễ phục chính, có tính đến bộ dự phòng là được.
Dù sao, trong tình huống bình thường, lễ phục dự phòng cũng không cần dùng đến.
Những bữa tiệc rượu mà Hạ Cảnh Dương tham gia đa phần đều là các doanh nhân, phần lớn thời gian vẫn là cuộc chiến công khai và ngấm ngầm của các ông lớn trong giới tư bản. Bạn nữ đi cùng đa phần chỉ làm nền, nên họ cũng không dám chủ động gây chuyện.
Khi đã không có những màn cố tình gây sự, thì tình huống bất ngờ xảy ra với lễ phục cũng không nhiều.
-
Buổi tối, Hạ Cảnh Dương đến đón Xuân Miên đi dự tiệc rượu.
Đây là lần đầu tiên sau khi xuyên qua, cô được gặp mặt vị kim chủ đại nhân này.
Ngoại hình của Hạ Cảnh Dương phải nói là cực kỳ ưu tú. Anh cao ngất ngưởng gần một mét chín, dù chỉ ngồi đó, Xuân Miên cũng có thể đoán được chiều cao của anh. Đôi chân dài miên man không biết để đâu cho hết khiến không gian bên trong chiếc xe vốn không nhỏ cũng trở nên có phần chật chội.
Gương mặt kia cũng được Thượng Đế ưu ái đặc biệt, hay phải nói là lúc nặn ra anh, bà Nữ Oa đã cực kỳ có tâm. Nặn người khác có khi chỉ mất ba giây, vẩy tí nước mưa vào bùn là xong một mạng, nhưng đến lượt Hạ Cảnh Dương thì lại vô cùng nghiêm túc, tỉ mẩn mất hơn ba tiếng đồng hồ...
Khí chất của Hạ Cảnh Dương thiên về lạnh lùng, đây có lẽ là khí chất quen thuộc của mỗi một người ở địa vị cao.
Lúc này, anh đang ngồi ở ghế sau, tay đặt trên chiếc máy tính xách tay mỏng nhẹ, trông có vẻ như vẫn đang xem tài liệu.
Tổng tài bá đạo bận rộn thật đấy, ngay cả trên đường đi dự tiệc rượu cũng bận đến mức không ngẩng đầu lên nổi.
Cảm nhận được động tĩnh nhỏ từ phía Xuân Miên, Hạ Cảnh Dương ngẩng đầu lên, khẽ gật đầu với cô: "Hôm nay em rất đẹp."
Khi nói, khóe môi anh nhẹ nhàng cong lên, nụ cười ấy khiến Hạ Cảnh Dương có thêm vài phần sức sống.
Xuân Miên mỉm cười đáp lại: "Vâng, hôm nay anh cũng rất đẹp trai."
Nói rồi, Xuân Miên lên xe, ngồi song song với Hạ Cảnh Dương, nhưng giữa hai người vẫn có một khoảng cách nhỏ, không quá rõ ràng.
Sau khi lên xe, Xuân Miên rất quy củ, không nhìn ngang ngó dọc hay hỏi han lung tung, chỉ ngoan ngoãn ngồi yên một chỗ, thỉnh thoảng nghịch điện thoại, theo dõi diễn biến và độ hot của chương trình "Hẹn Hò Đi Nào!"
"Mấy ngày tới tạm thời không có lịch trình gì. Tối mai, anh sẽ đưa em về nhà ăn cơm."
Hạ Cảnh Dương sau khi làm việc xong mới từ tốn mở lời.
Nghe xong câu này, Xuân Miên có hơi mờ mịt, cô nghiêng đầu đánh giá Hạ Cảnh Dương ở khoảng cách gần.
Hạ Cảnh Dương có một đôi mắt hoa đào đa tình. Có lẽ để che giấu sự phong lưu đa tình mà đôi mắt này mang lại, anh đã đeo một cặp kính gọng vàng. Độ cận chắc không cao lắm, chủ yếu vẫn là để trang trí.
Đeo cặp kính này vào, nếu Hạ Cảnh Dương hơi nhếch môi, sẽ tạo cho người ta cảm giác của một tên "cầm thú mặc áo mũ chỉnh tề". Nhưng khí chất lạnh lùng của anh đã trung hòa đi cảm giác đó.
Đối mặt với vẻ mờ mịt của Xuân Miên, Hạ Cảnh Dương khẽ nghiêng đầu, để lộ ra gương mặt đã được Nữ Oa tỉ mẩn nặn ra kia. Cú tấn công thị giác này có hơi mạnh.
Dù Xuân Miên không mấy bận tâm đến chuyện yêu đương nam nữ, lúc này cũng bị vẻ đẹp tuyệt trần này làm cho hơi xao động.
Hạ Cảnh Dương khẽ nhếch môi, dường như sợ Xuân Miên cảm thấy anh quá lạnh lùng, giọng nói cũng cố gắng chậm lại không ít: "Đưa em về ra mắt gia đình."
Xuân Miên chỉ xao động trong chốc lát, rất nhanh đã hoàn hồn lại. Đây là công việc!
Nghĩ vậy, lòng Xuân Miên đã hiểu rõ. Trên mặt cô cũng thoáng hiện lên vài phần diễn xuất, cô mím môi, có vẻ hơi xấu hổ, dùng khóe mắt liếc nhìn tài xế, ra hiệu cho Hạ Cảnh Dương rằng mình đang nhập vai. Giọng cô có một tia yếu ớt: "Như vậy... có phải hơi nhanh quá không ạ?"
Xuân Miên nén giọng, thầm than trong lòng một tiếng: "Cuộc sống không dễ dàng, Miên Miên bán nghệ thôi!"
Hạ Cảnh Dương có lẽ không ngờ Xuân Miên lại phối hợp đến vậy, trong lòng anh dịu đi không ít. Anh lại mở lời, giọng điệu có vài phần tùy ý: "Mẹ anh hơi vội, muốn gặp em."
Xuân Miên giật thót trong lòng. Khoan đã, đại ca ơi, cái này không có trong hợp đồng của chúng ta mà?
Cô liều mạng dùng ánh mắt ra hiệu cho Hạ Cảnh Dương. Đối phương cũng hiểu ý, nhẹ nhàng kéo chiếc máy tính lại, đi cùng với nó là một giọng nói mang theo vài phần lạnh lùng: "Xem thử thích bộ quần áo nào, ngày mai anh bảo người đi sắp xếp."