Hoắc Duy: "Hả?"
Hoắc Duy ngơ ngác một lúc lâu mới phản ứng lại, Tống Cố có dị năng hệ Phong. Nhưng không phải cậu ta không điều khiển được sao? Sao đột nhiên lại như bật hack bay lên thế này?
Anh muốn hỏi, nhưng vì bay quá nhanh, gió thổi vù vù, anh mà mở miệng ra e là sẽ bị thồn đầy một bụng gió. Nghĩ đi nghĩ lại, anh vẫn nén những lời muốn hỏi xuống.
Sau khi họ bay lên khỏi vị trí cũ, bầy xác sống vốn đang dây dưa với đội kia đã từ bỏ mục tiêu, quay sang đuổi theo hai kẻ đang gào thét. Xác sống sau khi tiến giai, tốc độ cũng nhanh hơn, chỉ trong vài giây đã chạy đến trước mặt hai người họ.
Hai người kia vốn tưởng mình họa thủy đông dẫn thành công, có thể thoát thân. Kết quả lại phải đối mặt với một bầy xác sống, móng vuốt của chúng không chút khách khí mà cào lên mặt họ. Họ thậm chí chỉ kịp phản ứng một chút, cánh tay đã bị cào thành thịt xé!
Lúc này, mọi người mới trực quan nhận ra, xác sống tiến hóa, sức chiến đấu cũng mạnh lên!
Sau khi diệt xong hai người kia, lũ xác sống lại hướng về phía đội của họ. Đội kia vốn tưởng mình có thể thoát thân thành công, vừa mới mừng thầm được hai giây đã phải đối mặt với hiện thực có thể bị diệt cả đội.
"Vãi chưởng, không phải chứ?"
"Hai thằng ngu này!"
"Chạy mau, còn không chạy, chờ lên dĩa à?"
Tiếng hét chói tai, tiếng chửi rủa giận dữ. Lúc này, họ dường như đã quên mất rằng những âm thanh như vậy sẽ thu hút càng nhiều xác sống hơn. Có người có thể giữ được bình tĩnh trong lúc hoảng loạn, không quên những điều cốt yếu để bảo mệnh. Nhưng cũng có một số người không có tố chất tâm lý như vậy, và rồi họ tiêu đời.
-
Còn về nhóm bốn người của Xuân Miên, sau khi bay ra một khoảng cách, họ mới tìm một khu đất trống ít xác sống để dừng lại.
Trong suốt quá trình đó, Xuân Miên vẫn luôn nhỏ giọng chỉ huy Tống Cố cách khống chế dị năng, tốc độ và phương hướng. Thật ra nếu thao tác tốt, dị năng này vẫn rất hữu dụng. Đáng tiếc, cấp bậc dị năng của Tống Cố thấp, lại là người mới học, cho nên năng lượng có hạn, nếu không họ có thể lợi dụng nó để bay thẳng đến thị trấn Trường Ninh.
"Phù!" Sau khi đáp xuống đất, Tống Cố vừa mới thở phào một hơi đã nghe thấy tiếng "bịch" một tiếng.
Cậu còn chưa kịp ngẩng đầu lên thì đã thấy một cái đầu lâu tròn vo lăn một vòng rồi dừng lại ngay bên chân. Đôi mắt đen kịt không khép lại của nó đang nhìn chằm chằm vào cậu.
Tống Cố: ... !
-
Xuân Miên vừa đáp xuống đất liền vác cây gậy lau nhà công lao hiển hách của mình xông lên. Chẳng lẽ lại chờ xác sống chủ động tấn công họ hay sao?
Một tay cầm gậy, một tay moi tinh hạch.
Đây là lần đầu tiên Tống Cố nhìn thấy Xuân Miên đánh xác sống. Ngay từ cái nhìn đầu tiên, cậu đã sợ rớt cả mông!
Này, này, này... sao lại có thể hung tàn như vậy? Trong phút chốc, cậu cũng không biết là mình đáng thương hơn, hay là lũ xác sống đáng thương hơn nữa.
Cao Linh Linh vì đã xem qua trước đó nên bây giờ tỏ ra khá bình tĩnh, dù tay vẫn run là được!
Xuân Miên khiêm tốn dọn dẹp sạch sẽ lũ xác sống nhỏ gần đó, sau đó nhìn về phía trước. Cách đó không xa là một trung tâm thương mại, không biết bên trong có xe máy điện mà họ muốn tìm hay không.
"Đi xem thử đi." Xuân Miên thuận tay ném tinh hạch vào ba lô, ra hiệu cho các bạn nhỏ của mình rồi chủ động đi trước vài bước. Lần này, Hoắc Duy đi ở cuối cùng. Cao Linh Linh còn phải dìu con gà yếu Tống Cố.
Tống Cố tỏ vẻ, thật không phải do tôi quá yếu, chỉ là chuyến bay vừa rồi thật sự một giọt cũng không còn, bị rút cạn rồi!
Năng lượng của cậu đúng là đã bị rút cạn thật, tinh hạch đã trở nên nhợt nhạt, chỉ thiếu điều trong suốt luôn. Nếu không còn năng lượng thì cần phải có thời gian để từ từ hồi phục. Họ đang trên đường đi, Xuân Miên cũng không tiện đưa tinh hạch cho cậu hấp thụ, nên đành phải đi như vậy trước đã.
-
Lúc bốn người tiến vào trung tâm thương mại, bên kia đang có giao chiến. Hai đội nhỏ đang dọn dẹp xác sống, có lẽ là định vào xem còn thứ gì có thể hôi của được không.
Thấy nhóm Xuân Miên đến, người phụ trách của cả hai đội đều lạnh mặt, còn tưởng họ đến đây định nhân cơ hội chia một chén canh. Nhưng khi thấy họ chỉ có bốn người mà ai nấy đều sạch sẽ gọn gàng, người phụ trách của hai đội lại lặng lẽ thu ánh mắt về, trong lòng toan tính điều gì thì không ai biết được.
Nhưng tạm thời họ sẽ không ra tay. Bởi vì, ở cái thời buổi đáng sợ này, chỉ có bốn người mà vẫn có thể duy trì được dáng vẻ như vậy, chắc chắn trong đội phải có cường giả. Nếu họ thật sự đối đầu, ai thua ai thắng còn khó nói. Đây không phải là việc mà một đội trưởng lý trí nên làm. Cho nên nếu đối phương chỉ muốn nhặt của hời, họ có thể quan sát trước đã. Nếu đối phương quá đáng, lúc đó họ không nhún nhường là được.
Xuân Miên thật ra cũng không có ý định đến đây tìm vật tư. Tận thế đã bùng nổ hơn một tháng, nơi này lại là khu phố sầm uất nhất, vật tư sớm đã bị lật tung lên rồi. Bây giờ có thể còn sót lại, đa số đều là những thứ không ai muốn. Cho nên, có thể tìm được gì chứ? Cô chỉ nghĩ, nơi này hẳn là có khu trưng bày xe máy điện, muốn vào xem thử một chút.
Trung tâm thương mại quả thật có khu vực này, lại còn ở ngay tầng một. Chỉ là bên trong một mảnh hỗn độn, thật sự không đẹp mắt cho lắm, vì một mảng tường đã sập xuống, đè lên mấy chiếc xe máy điện.
Có lẽ so với ô tô, đây thật sự không phải là một phương tiện giao thông hữu dụng. Hơn nữa thứ này lại không có mái che, cũng không phòng được xác sống, cho nên tạm thời không có ai để ý đến chúng. Bức tường bị sập là vách ngăn, thực chất làm bằng gỗ, cũng không đè hỏng xe cộ gì.