Khi trở về căn nhà Tinh Tế, Xuân Miên thấy người máy Số Một đang trò chuyện với Môn Chi Linh.
Lúc này, Môn Chi Linh đã không còn là tấm ván cửa rách nát như xưa nữa. Chất liệu của nó đã thay đổi, trở thành một loại kim loại tổng hợp cao cấp.
Xuân Miên chợt nhận ra mình không hề biết gì về chất liệu này, có lẽ nó không thuộc về công nghệ Tinh Tế hiện tại.
Chẳng lẽ Môn Chi Linh đến từ nền văn minh cấp cao hơn?
Xuân Miên thắc mắc nhưng tạm thời không hỏi. Còn người ủy thác đã rời đi từ lâu, rõ ràng là rất hài lòng với kết quả.
Xuân Miên nhìn bảng tổng kết: 220. 000 điểm nguyện lực.
Khi đã sở hữu đủ điểm nguyện lực cần thiết thì con số này đối với cô cũng chỉ là... một con số mà thôi.
"Vậy là... đường ai nấy đi à?" Xuân Miên khởi động cơ thể một chút rồi ngồi xuống sàn nhà, ngước nhìn Môn Chi Linh.
Giống hệt như lúc Môn Chi Linh mới xuất hiện, hai người duy trì một khoảng cách an toàn và lịch sự, cẩn thận thăm dò giới hạn của đối phương.
Điểm khác biệt duy nhất là Môn Chi Linh đã từ cái cửa rách nát biến thành cánh cửa kim loại sang chảnh, còn Xuân Miên thì thay đổi quần áo, kiểu dáng, tóc cũng dài ra một chút.
Người máy Số Một vẫn lải nhải bên cạnh, chủ yếu là tâng bốc Xuân Miên lên tận mây xanh.
Một người một cửa ngồi im lặng hồi lâu, cuối cùng Xuân Miên là người mở lời trước.
Đáp lại câu hỏi của Xuân Miên, Môn Chi Linh lắc lắc cái tay nhỏ quỷ dị của mình: "Đúng vậy, phải chia tay rồi."
"Lúc này có tiện hỏi về lai lịch của cậu không?" Xuân Miên cảm thấy có một số chuyện nên hỏi thử xem sao.
Nếu đối phương không nói thì thôi, cũng chẳng sao cả.
Hợp tác với nhau một thời gian dài, biết được bao nhiêu hay bấy nhiêu.
Môn Chi Linh do dự một chút rồi chậm rãi nói: "Nếu tôi nói, cô có tin không?"
Xuân Miên: "... Thôi được rồi, khả năng cao là không tin!"
Tuy trong lòng nghĩ vậy nhưng ngoài mặt Xuân Miên vẫn cười ha hả: "Cứ nói thử xem nào."
Nhìn điệu bộ này là biết Xuân Miên chẳng tin đâu, nhưng Môn Chi Linh cảm thấy mình có trách nhiệm phải giải thích rõ ràng.
Nó hắng giọng lấy lại sự trang trọng rồi tung ra một tin động trời: "Thực ra tôi đến từ thời không tương lai, thân phận là trí não tùy thân của cô."
Xuân Miên: " Nghe có vẻ hơi điêu nhỉ?"
Nhưng không hiểu sao lại có chút thuyết phục.
Xuân Miên im lặng, không biết nên tin hay không!
Thấy vậy, Môn Chi Linh nói tiếp: "Cô ở tương lai hy vọng cô trong quá khứ có thể đi một con đường khác. Vì thế cô ấy đã phá vỡ rào cản thời gian và không gian, ném tôi về đây làm người dẫn đường, muốn thử đưa cô sang một ngã rẽ mới. Bởi vì cô ở tương lai đã chọn con đường bình thường, nhưng đi đến cuối cùng lại hối hận và muốn thử cách khác."
Nói được một nửa, Môn Chi Linh dừng lại để Xuân Miên có thời gian suy ngẫm, sau đó mới tiếp tục: "Tuy con đường khác chưa chắc đã tốt hơn, nhưng con đường bình thường kia thực sự khiến cô ở tương lai hối hận và chán ghét đến mức thà chết cũng không muốn đi lại lần nữa."
Trầm mặc hồi lâu, Xuân Miên khẽ hỏi: "Con đường bình thường là con đường gì?"
"Là sống với thân phận người nhà họ Xuân. Nhưng chẳng bao lâu sau, nhà họ Xuân phát hiện ra năng lực thực sự và khối tài sản cô che giấu bấy lâu nay. Bọn họ như lũ muỗi ngửi thấy mùi máu, lao vào xâu xé, muốn hút cạn máu cô. Khổ nỗi thân phận người nhà họ Xuân không thể thay đổi, bọn họ lại ở địa vị cao, nắm giữ cả luật pháp lẫn đạo đức, đứng trên đỉnh cao phán xét."
"Tất nhiên với tính cách của cô thì không đời nào chịu để bọn họ hút máu, cho nên cô... Đã xử lý toàn bộ bọn họ, lật đổ sự thống trị của Liên Bang, khiến cả hành tinh rơi vào hỗn loạn. Tóm lại là khi cô ở tương lai phái tôi đi, Tinh Tế đang trong tình trạng rắn mất đầu, loạn cào cào, ai cũng muốn lên nắm quyền nhưng chẳng ai phục ai, dân chúng lầm than, khổ không nói hết."
"Tuy cô không có tâm địa Bồ Tát cứu thế, nhưng vì nguyên nhân bắt nguồn từ chính mình mà khiến bao nhiêu người phải sống trong cảnh nước sôi lửa bỏng, cô thực sự hối hận. Thế nên cô muốn đổi đường đi. Cô đã khổ tâm nghiên cứu gần trăm năm mới tìm ra phương pháp đặc biệt phá vỡ rào cản thời không, và tôi chính là đầu mối dẫn đường của phương pháp đó."
Môn Chi Linh cố gắng kể lại mọi chuyện ở tương lai một cách chi tiết nhất có thể.
Nghe xong, Xuân Miên chỉ quan tâm đến một vấn đề: "... Tương lai tôi sống được bao nhiêu tuổi?"
Chỉ riêng việc nghiên cứu cái thứ này đã mất hơn trăm năm, vậy lúc đó cô bao nhiêu tuổi rồi?
Môn Chi Linh đã quá quen với những trọng điểm kỳ quái của Xuân Miên nên không hề né tránh: "Tương lai khoa học kỹ thuật và y tế phát triển vượt bậc, người bình thường sống ba bốn trăm tuổi là chuyện bình thường. Lúc tôi đi, cô vừa qua sinh nhật 300 tuổi."
Xuân Miên: "..."
Nghe rất vô lý nhưng lại thuyết phục đến lạ lùng.
Hiện tại tuổi thọ trung bình của người Tinh Tế đã là 200 tuổi, tương lai sống thọ hơn cũng là điều dễ hiểu.
Hơn nữa không gian vũ trụ đang được khai phá không ngừng, dù bùng nổ dân số cũng chẳng lo, cứ đi khai phá hành tinh khác là xong.
Khoa học kỹ thuật phát triển để làm gì? Chẳng phải là để khám phá những vùng đất xa xôi hơn sao?
Nếu không có cơ duyên lần này, quả thực Xuân Miên không có cách nào thoát khỏi thân phận người nhà họ Xuân một cách êm thấm.
Nhà họ Xuân tuy chẳng ra gì nhưng lại chiếm giữ địa vị cao, có quyền hạn rất lớn trong việc tra cứu thông tin.
Nếu cô làm giả thân phận, rất có thể sẽ bị điều tra ra.
Thế nên làm sao để qua mặt sự điều tra của bọn họ và có được một thân phận mới an toàn luôn là vấn đề Xuân Miên đau đầu nghiên cứu.
Đó cũng là lý do tại sao Môn Chi Linh chỉ cần khuyên vài câu là Xuân Miên đã đồng ý hợp tác.
"Vậy tại sao cậu lại rách nát như thế? Hay là... hàng hàng kém chất lượng?" Xuân Miên cảm thấy mình còn rất nhiều thắc mắc, cứ từ từ mà hỏi.
Về vấn đề này, Môn Chi Linh trả lời với giọng điệu hơi kích động: "Xuyên qua không gian bị hao mòn chứ sao! Cô là con người nên không bị ảnh hưởng, nhưng tôi chỉ là một cái trí não nhỏ bé, đáng thương và bất lực, bị trầy xước chút đỉnh là chuyện bình thường mà!"
Thế nên nó cần năng lượng để sửa chữa, và cũng cần năng lượng để mang những thứ khác từ tương lai về đây.
Xuân Miên cảm thấy lời giải thích này rất có lý và bị thuyết phục hoàn toàn.
Dù vẫn bán tín bán nghi về lời nói của Môn Chi Linh, nhưng hiện giờ cô có thể thay đổi tất cả. Chỉ cần đạt được mục đích, đối phương có lai lịch thế nào Xuân Miên cũng chẳng quan tâm lắm.
10 triệu điểm nguyện lực đổi một máy chuyển đổi linh hồn, 10 ngàn điểm đổi một thân phận mới.
Tất nhiên nếu trả giá cao hơn thì có thể chọn xuất thân tốt hơn!
Nhưng vì thân phận mới không thể là những người quá nổi bật hay có độ nhận diện cao, nên đa phần đều là cư dân ở những hành tinh xa xôi, lạc hậu, trình độ khai phá thấp.