Hai người kia thì ôm ý nghĩ tu luyện thật nhiều, học thật nhiều công pháp để sau này về còn dạy lại cho những người khác, thế nên họ luyện tập vô cùng nỗ lực. Xuân Miên thuần túy coi mình như đang đi du lịch kết hợp ôn bài, nên những chuyện thuận tay làm, tiện thể còn kích thích hai người kia tiến bộ, thật là quá hời mà. Còn chuyện về dạy lại cho người khác ư? Không có linh khí, mấy cái công pháp này cùng lắm cũng chỉ có thể dùng làm bài tập thể dục thôi.
Năm mươi năm ở Tu Tiên giới thật sự chỉ là chớp mắt một cái. Trước đây, Tiểu Khương và Tiểu Nhạc chỉ từng thấy trong các tiểu thuyết câu nói "tu luyện không có năm tháng", chứ chưa từng tự mình cảm nhận.
Thế nhưng, khi đặt chân vào Tu Tiên giới, họ mới thực sự hiểu rõ hàm ý của câu nói đó. Bởi vì đôi khi, một lần khám phá bí cảnh, một lần bế quan đột phá cũng có thể khiến mười mấy năm, thậm chí vài chục năm trôi qua vèo vèo! Nếu không phải Xuân Miên nhắc nhở, hai người suýt nữa bỏ lỡ đường về, còn nếu lỡ mất thì sẽ ra sao, ai mà biết được chứ? Dù ở lại Tu Tiên giới thật sự rất sướng, nhưng hai người vẫn không quên bản tâm, không quên trách nhiệm trên vai họ.
Trước khi thời gian đếm ngược trở về kết thúc, ba người đã điên cuồng tích trữ một đống gạo linh, đương nhiên còn có các loại linh thực, rau củ, thảo dược linh tinh nữa.
Năm mươi năm qua, ba người đã kiếm được vô số tiền, muốn mua thêm một ít nữa thì vẫn dư sức. Để tránh gây chú ý, ba người liên tục thay đổi thân phận để tích trữ đồ đạc. Vì không gian túi trữ vật có hạn, họ đã dùng rất nhiều cái, lúc này mới coi như chứa hết được mọi thứ.
Thấy thời gian đếm ngược chỉ còn bảy ngày, ba người bèn lấy cớ đi bí cảnh rèn luyện rồi rời khỏi tông môn. Bảy ngày sau đó, họ đương nhiên sẽ không quay lại nữa.
Nhưng năm mươi năm là đủ để Hậu Sơn quật khởi, trở thành một trong những tông môn mạnh nhất Tu Tiên giới! Những công nghệ đen mà họ mang đến, thậm chí là những tiểu đồ đệ mà họ từng dẫn dắt, đều có thể kế thừa và phát huy những thành quả khoa học kỹ thuật này, nên họ cũng chẳng sợ sau khi mình rời đi thì sẽ ra sao.
Xuân Miên mấy năm trước đã gác bút không viết nữa. Cô đã dẫn dắt hai tiểu đồ đệ, và họ đã viết những truyện ngắn trên khu vực bát quái, làm mưa làm gió với các bút danh cực kỳ nổi tiếng. Tiểu Nhạc cũng có người kế nhiệm, hơn nữa còn rất nhiều người khác nữa.
Chỉ có điều là rất khó để sao chép sự nghiêm cẩn của Tiểu Khương, rốt cuộc họ cũng chẳng biết, thế nào mới là tu tiên khoa học. Khu vực của Tiểu Khương giờ đây là náo nhiệt nhất, vượt xa cả khu bát quái.
Hiện toàn bộ Tu Tiên giới đều rất thành thạo trong việc làm video ngắn và phát sóng trực tiếp. Dù hai đồ đệ của Tiểu Khương có thành tích không tồi, nhưng vẫn còn có những người lợi hại hơn họ nhiều. Họ rất khó để tái tạo lại thần thoại của Tiểu Khương, nhưng điều đó cũng không sao cả. Rồi sẽ có một ngày, họ cũng sẽ có được thần thoại của riêng mình!
-
Khi ba người trở về, đón lấy ánh mắt dán chặt của hơn chục người, khiến Tiểu Nhạc và Tiểu Khương sợ hết hồn. Hai đứa giật bắn mình, rồi bị nhân viên y tế đưa đi kiểm tra ngay tắp lự.
Xuân Miên cũng không thoát được, bị đưa đi cùng. Chắc do quá sợ hãi nên hai đứa kia chẳng nhận ra, nhưng Xuân Miên thì thấy rõ mồn một rằng, khi họ trở về, ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm.
Thế nên, lần này họ chắc chắn đã đi khỏi đây một thời gian không hề ngắn. Nếu không thì làm gì đến mức các vị phụ trách đều phải đích thân chạy đến xem xét tình hình. Chắc họ sợ lỡ đâu ba người gặp chuyện gì ở thế giới kia mà không về được thì gay to.
Xuân Miên chỉ đến khi được kiểm tra mới hay tin rằng, họ đã ở Tu Tiên giới 50 năm, nhưng thế giới thực đã trôi qua nửa tháng trời.
Nửa tháng tuy không dài nhưng cũng đủ để bao nhiêu chuyện xảy ra. May mà có Khâu Nhứ Lan, một kẻ trọng sinh, cùng với Nhậm Tuyết Nhu, kẻ xuyên sách đã khai tuốt tuồn tuột sau khi bị tra hỏi đến nơi đến chốn, nên mọi chuyện vẫn nằm trong tầm kiểm soát.
Dù cho bên ngoài kia, thực vật, động vật biến dị và đám tang thi vẫn còn đáng sợ lắm, nhưng quốc gia vẫn đang ngày đêm nỗ lực nghiên cứu đủ loại vắc-xin phòng bệnh!
Giờ chỉ còn là vấn đề thời gian thôi, vì đây là vấn đề mang tính toàn cầu nên cần mọi người cùng chung tay đối mặt.
Nhờ có quốc gia trấn an, lòng người đã bớt hoang mang đi nhiều. Sau khi trải qua đợt biến dị ban đầu, ai nấy cũng không còn phải sợ hãi cảnh một sáng thức dậy bỗng thấy mình biến thành tang thi mất hết lý trí nữa!
Sau này, nếu ai đó biến thành tang thi thì đều là do bị cắn mà thôi.
Chuyện đang ngủ yên lành bỗng hóa quái vật sẽ không còn xảy ra nên mọi người cũng yên tâm hơn hẳn. Dù cho thế giới bên ngoài vẫn đáng sợ như cũ, nhưng ít ra thì chẳng ai còn hoảng loạn nữa.
Vì quốc gia đã ra tay nên nhiều thế lực địa phương giờ đây cũng chẳng còn làm nên trò trống gì.
Suy cho cùng, thà tin vào quốc gia vẫn luôn che chở chúng ta còn hơn tin vào mấy thế lực cá nhân địa phương chẳng có gì đảm bảo kia.
Lần này Xuân Miên và đồng bọn trở về đã lấp đầy tất cả các khoảng trống ở khu vực đặc biệt, vì lượng gạo linh mang về quá ư là nhiều đến nỗi cái kho chứa của họ cũng không thể chứa nổi số lương thực này nữa.
Cái hệ thống vị diện này cũng hay ho ra phết, nó đã trực tiếp phân ba lại đống gạo linh này một cách ngẫu nhiên, khiến toàn bộ khu vực đặc biệt, chỗ nào cũng thấy bao gạo, linh thực linh tinh la liệt khắp nơi.
Thế là cả khu vực đặc biệt đều phải tăng ca rần rần! Ai nấy xúm vào tìm gạo!