Thế giới 21 - Chương 10: Cực hạn sinh tồn

Xuyên Nhanh Hôm Nay Đại Lão Không Muốn Mở Cửa

undefined 09-02-2026 23:49:46

Trong lúc ẩn nấp, cô đã quan sát kỹ địa hình khu vực này, phân tích rõ ràng nên chạy hướng nào, đâu là lộ trình tối ưu nhất. Giờ chỉ là lúc biến kế hoạch thành hành động thực tế mà thôi. Hai gã NPC đuổi theo cô gái, bốn tên còn lại tiếp tục bám đuôi nhóm Xuân Miên. Ba người chia làm hai hướng chạy thục mạng. Đang chạy trối chết, nhóm Xuân Miên bỗng đụng phải một người đàn ông tóc vàng mắt xanh cao to vạm vỡ. Anh chàng này vừa đấm ngã một tên NPC thì lập tức bị ba tên khác lao vào vây công. "Cứu không?" Hứa Thiên muốn cứu người, nhưng anh ta còn phải lo cho sự an nguy của Xuân Miên nữa. Xuân Miên nhìn lướt qua ba gã NPC to như hộ pháp kia, thực lực tên nào cũng không phải dạng vừa. Cô nhíu mày, kéo Hứa Thiên lao về phía đó nhưng miệng thì dặn dò: "Đừng đối đầu trực diện, dùng trí thôi. Lôi người ta ra rồi chạy, hạn chế tối đa va chạm." Ba tên kia mạnh thật sự, Xuân Miên cũng không dám chắc mình có đánh lại hay không. Đây chính là điểm bất lợi khi đối đầu với cường giả cùng cấp độ ở thế giới này! Ở các vị diện khác, chỉ cần không phải thể loại tu tiên huyền huyễn thì Xuân Miên hoàn toàn có thể dùng sự chênh lệch về chiều không gian để áp chế đối thủ. Nhưng ở đây, ưu thế đó hoàn toàn biến mất. Trừ dị năng ra. Nhưng khi cô xuyên đến thì đã vào game rồi, muốn dùng dị năng kích thích hạt giống mọc thành vũ khí hỗ trợ là điều không thể. Vì làm quái gì có hạt giống đâu mà kích! Hứa Thiên hiểu ý Xuân Miên. NPC không dễ bị lật kèo như vậy nên họ phải cực kỳ cẩn thận. Chàng trai tóc vàng cũng không phải dạng vừa, bị ba người vây quanh mà mặt không hề biến sắc. Trong ba gã NPC, hai tên đã chuẩn bị tư thế quật ngã anh chàng tóc vàng, tên còn lại thì lăm le nhặt cái ba lô rơi dưới đất, định bụng xong việc thì cả ba chia nhau. Đúng lúc đó, nhóm Xuân Miên lao tới như một cơn lốc, khiến đám NPC giật mình theo phản xạ né sang một bên. Chớp lấy thời cơ, Hứa Thiên túm lấy anh chàng tóc vàng rồi cắm đầu chạy tiếp. Chàng trai tóc vàng vốn đang định khô máu một trận, ai ngờ bị cơn lốc này cuốn đi làm anh ta loạng choạng suýt ngã. Nhưng nhờ nền tảng thể lực cực tốt, anh ta nhanh chóng lấy lại thăng bằng và chạy theo nhóm Xuân Miên. Chỉ cần được kéo ra khỏi vòng vây một đoạn là anh ta có thể tự chạy được rồi. "Cảm ơn, cảm ơn nhiều." Anh chàng tóc vàng rối rít. Anh biết nếu thực sự đối đầu với ba tên NPC kia thì lành ít dữ nhiều, anh không đánh lại nổi. Thể lực của bọn chúng đúng là tà môn thật sự. Anh chàng tóc vàng tự tin vào thân thủ của mình nhưng khi đụng độ với chúng vẫn chẳng chiếm được chút lợi thế nào. Anh ta đâu biết rằng cư dân của các nền văn minh tinh tế đã trải qua quá trình tiến hóa và sử dụng các loại thuốc cường hóa cơ thể từ lâu. Thể chất của họ đã khác xa người Trái Đất, nên việc họ mạnh hơn là điều hiển nhiên. Chỉ là những bí mật này người Trái Đất vẫn chưa hề hay biết. Ba người cùng nhau chạy, luồn lách qua những hàng xe đỗ lộn xộn trong gara. Thuốc hồi phục của Hứa Thiên đã phát huy tác dụng tối đa, anh ta chạy thêm nửa tiếng nữa mà vẫn không hề kêu mệt. Chàng trai tóc vàng vừa trải qua một trận chiến, lại chạy trốn cả buổi nên thể lực bắt đầu xuống dốc. Nếu không có Hứa Thiên kéo giúp thì anh ta đã sớm gục ngã. Xuân Miên chạy giữa hai người đàn ông, thể lực bị tiêu hao đáng kể nhưng vẫn còn trụ được. "Góc đằng kia có vẻ trốn được một lúc đấy." Hứa Thiên vừa chạy vừa đảo mắt tìm chỗ ẩn nấp. Cứ chạy mãi thế này thì bố ai chịu nổi. NPC cũng cần nghỉ ngơi, nên nếu tìm được chỗ an toàn để núp lùm thì họ cũng có thể tranh thủ hồi phục thể lực rồi chiến tiếp. Đây là kinh nghiệm xương máu được các tiền bối từng sống sót trở về từ trò chơi đúc kết lại. Thậm chí cả thế giới còn lập ra một diễn đàn chung để mọi người chia sẻ và tổng hợp kinh nghiệm sinh tồn trong game. Những người từng trải, với sự hỗ trợ của chính phủ các nước, đã viết lại các tình huống mình từng gặp phải thành những bài hướng dẫn chi tiết và ghim lên những vị trí dễ thấy nhất trên diễn đàn. Hứa Thiên rõ ràng là người chăm chỉ đọc công lược nên anh ta biết những chỗ khuất tầm nhìn thường là nơi ẩn náu lý tưởng. NPC tìm người chơi chủ yếu dựa vào thị giác chứ không có thiết bị dò tìm cao siêu nào. Tất nhiên cũng có vài trường hợp ngoại lệ mũi thính như chó nghiệp vụ ngửi được mùi hơi thở, nhưng số đó rất ít. Vì thế, chỉ cần là điểm mù thị giác thì đều có thể dùng làm trạm nghỉ chân tạm thời. Chỗ Hứa Thiên nhắm tới là gầm của một chiếc xe tải cỡ lớn. Tuy mùi dầu diesel hơi nồng nặc khó chịu nhưng so với việc chạy trối chết thì vẫn tốt chán. Hơn nữa, nấp dưới gầm xe linh hoạt hơn trốn trong thùng xe. Nếu có biến, họ có thể dễ dàng lăn ra ngoài và tiếp tục chạy trốn. Ba người nhanh chóng chui vào gầm xe tải lớn, tìm vị trí nằm thật gọn gàng. Nếu không phải cố tình cúi xuống soi hoặc nhìn từ một góc độ đặc biệt, rất khó để phát hiện ra bọn họ. Đợi đến khi cả ba đã yên vị, lúc này mới có thời gian giới thiệu bản thân. "Tôi là Hứa Thiên, đây là Lăng Tiếu, còn anh bạn tên gì?" Vì trong game được trang bị máy phiên dịch nên mọi người nói chuyện đều sẽ tự động chuyển đổi thành ngôn ngữ mà đối phương có thể hiểu. Thế nên không sợ chuyện "ông nói gà bà nói vịt" vì rào cản ngôn ngữ. Chàng trai tóc vàng lau mồ hôi trên mặt, thấp giọng nói: "Tôi tên là David."