Sống chung như vậy làm sao nổi?
Hơn nữa, so với mụ điên Triệu Hương Mai này, Tôn Bảo Thuật càng thêm nhung nhớ Xuân Miên dịu dàng của kiếp trước.
Xuân Miên: "Mẹ nó! Vậy cũng được nữa?"
-
Triệu Hương Mai tạm thời được ở lại nhà họ Tôn, và bà cụ Tôn luôn nhấn mạnh hai chữ "tạm thời".
"Chờ đẻ xong thì cút ngay cho bà! Nếu không phải giống nhà họ Tôn, thì mày cút chung với thằng con hoang đó luôn!" Bị Hội Phụ nữ thuyết giáo đủ kiểu, bà cụ Tôn tức anh ách.
Dù cho Triệu Hương Mai ở lại, bà cũng không để cô ta yên, ngày nào cũng phải chửi đổng cho bõ ghét.
Vì thái độ của bà cụ Tôn, hai người em trai và hai cô em gái Tôn Bảo Linh, Tôn Bảo Nguyệt của Tôn Bảo Thuật cũng chẳng thèm nể nang gì bà chị dâu Triệu Hương Mai này.
Hai cô em gái thậm chí còn hùa theo bà cụ Tôn, ngày nào cũng chửi xéo.
Triệu Hương Mai bây giờ đã luyện được chiêu "tự động che chắn". Các người muốn làm gì thì làm, không liên quan đến tôi.
Cô ta nghiến răng nghĩ thầm: "Chờ con tao ra đời, sẽ tự chứng minh tao trong sạch. Tôn Bảo Thuật muốn đá tao để đi tìm con Xuân Miên à? Phi! Mơ đẹp quá nhỉ!"
"Đợi tao đẻ xong, tao sẽ kéo con Xuân Miên chết chung! Tao mà sống không yên, thì tất cả chúng mày cũng đừng hòng sống tốt!"
Triệu Hương Mai giờ ốc còn không mang nổi mình ốc, nên cũng chẳng có cơ hội đi gài bẫy hãm hại Chu Ngọc Dương. Nhờ vậy, Xuân Miên cũng có thể yên tâm về cuộc sống của Chu Ngọc Dương ở huyện lị.
Dù vậy, Xuân Miên cũng không hề ngừng huấn luyện cho Chu Ngọc Dương. Mấy món võ phòng thân là bắt buộc phải học.
Lý do thoái thác của Xuân Miên rất đơn giản và thô bạo: "Rèn luyện sức khỏe."
Nhìn thân hình nhỏ con của Chu Ngọc Dương, Vương Tiểu Thúy gật đầu tán đồng lia lịa.
Mẹ ruột tán thành, bố ruột mặc kệ. Chu Ngọc Dương chỉ có thể rưng rưng nước mắt ngày ngày tấn mã bộ cho vững, còn phải vung một cành cây 300 lần.
Ô ô!
Học võ khổ quá đi mất! Cậu không bao giờ hâm mộ mấy vị anh hùng vượt nóc băng tường trong truyện nữa!
-
Thời gian chớp mắt đã đến mùa thu hoạch hè.
Phương bắc lương thực gần như một năm một vụ. Thu hoạch hè xong, còn phải trồng thêm cải thảo để phục vụ nhu cầu mùa đông.
Mùa này bận rộn, trời thì nóng, mưa không chắc có, nên cây cối ngoài đồng lẫn trên núi đều cần dẫn nước tưới.
Vào hè, chuyện 4 giờ sáng thức dậy, 5 giờ ra đồng làm công, rồi cày cuốc đến 8,9 giờ tối là hết sức bình thường.
Kinh tế Thôn Trước xem như không tệ, năm ngoái mới có điện. Nhưng cũng không phải cả thôn đều kéo dây điện.
Vì nghèo, không trả nổi tiền điện. Mọi người lại quen thói tiết kiệm, không muốn tốn tiền vào khoản này. Họ thấy thắp đèn dầu hỏa cũng tốt chán.
Dù không sáng lắm, nhưng dân làng cũng đâu cần ánh sáng nhiều. Cứ mặt trời mọc thì làm, mặt trời lặn thì nghỉ, căn bản không dùng đến đèn điện.
Còn về Ti-vi á? Ngại quá, nghèo, chưa thấy bao giờ.
Trong thôn, chỉ mấy nhà có điều kiện mới lắp điện.
Vì vụ lương thực hè, ông đội trưởng cố tình kéo dây điện về kho lúa, phòng khi có sự cố. Mỗi tối còn cần ít nhất ba người canh gác. Lương thực là mạch máu của dân làng, không ai muốn xảy ra vấn đề.
Cả nhà họ Chu vì bận tối mắt mũi với vụ hè nên đành tạm gác lại cả việc học nghề mộc lẫn ủ rượu.
Tuy nhiên, mẻ rượu cao lương của Xuân Miên và nhà Bác Ba đã ủ xong. Vì men rượu do chính tay Xuân Miên chỉ đạo, các công đoạn cũng do cô tự mình kiểm soát, nên nghĩ bụng mẻ rượu này hương vị hẳn là không tệ.
Chỉ là giờ chưa phải lúc, tạm thời chưa uống được.
Nhưng mấy gã đàn ông nhà họ Chu đã thèm lắm rồi. Ngay cả Chu Ngọc Dương vốn luôn ngoan ngoãn, thư sinh cũng lộ ánh mắt khao khát.
Kết quả, cậu bị Vương Tiểu Thúy vác que cời lửa đuổi chạy nửa con phố, tối về sợ đến gặp ác mộng.
-
Trường học cho nghỉ hè để bọn trẻ về phụ giúp gia đình. Thế nên Chu Ngọc Dương mấy nay đều ở nhà.
Nhưng Vương Tiểu Thúy xót con trai thân hình mỏng manh, thường không muốn cho cậu xuống đồng, chỉ bắt ở nhà cho gà ăn hoặc dọn dẹp mảnh đất phần trăm.
Chỉ là năm nay đã khác. Chu Ngọc Dương dù sao cũng là người đã trải qua "đòn hiểm" luyện võ. Cho nên, dù Vương Tiểu Thúy không muốn, cậu vẫn cứ ra đồng.
Nửa năm trời luyện võ rốt cuộc không uổng phí. Sức lực của Chu Ngọc Dương giờ lớn hơn nhiều. Nhìn cánh tay tưởng mỏng manh, hễ gồng lên là toàn cơ bắp.
Chu Ngọc Hải đứng bên cạnh nhìn, hâm mộ đến nỗi nước miếng chảy ròng ròng từ trán xuống. Luyện võ tốt thật đấy!
Chu Ngọc Hải thầm cảm thán một tiếng, sau đó về nhà liền "bán" luôn Đại Oa và Nhị Oa.
Hai đứa nhỏ: [???]
Chúng thầm gào thét: "Bố ơi, chúng con không phải bảo bối của bố sao?"
Xuân Miên thật ra không ngại phiền phức. Đều là em trai, cháu trai mình cả, ghét bỏ gì chứ? Hơn nữa, chăn một con dê cũng là chăn, mà lùa cả đàn cừu cũng là lùa. Thêm mấy đứa cũng không sao.
Cái thằng nhóc Chu Ngọc Phái kia giờ còn không dám hó hé. Chu Ngọc Thâm mỗi ngày thấy cô đều đứng nghiêm như tượng. Huống chi chỉ là hai đứa nhóc tì này?
Hai đứa nhóc: [... !!!]
"Mẹ ơi cứu mạng!"
Chị dâu cả thầm nghĩ: "Xin lỗi, cô út của các con lợi hại quá, mẹ không dám cứu, xin kiếu!"
-
Vụ hè bận rộn cuối cùng cũng xong. Ngay sau đó là nộp lương thực, rồi đến chia lương thực. Lao động cật lực hơn nửa năm, cuối cùng mọi người cũng được ăn hạt gạo mới.
Xuân Miên nhìn mẻ cao lương vừa mới ra lò, hài lòng gật gù: "Không tồi. Có thể bắt đầu một vòng ủ rượu mới rồi."
Một câu nói dứt, mắt của hội chị em trong nhà đột nhiên sáng rực lên.
Mắt của cánh đàn ông cũng sáng lên, sau đó nước miếng bắt đầu ứa ra không kiểm soát.
"Cứ thấy mấy người ủ ủ nén nén, nhưng cũng phải cho bọn này nếm thử một giọt chứ."