Thế giới 6 - Chương 1: Trò chơi Mộng Ảo

Xuyên Nhanh Hôm Nay Đại Lão Không Muốn Mở Cửa

undefined 09-02-2026 23:09:59

Trở về căn phòng của mình ở thế giới tinh tế, cô gái tên An Tú vẫn ngồi đó, trông không còn chút sức lực. Hồi lâu sau, cô mới cất giọng khàn khàn: "Cảm ơn... cảm ơn cô." Dứt lời, cô còn chưa kịp đợi Xuân Miên đáp lại đã bị Môn Chi Linh đá bay đi mất. Xuân Miên chỉ biết câm nín. "Đâu cần phải vội vàng đến thế chứ!" Cô thầm nghĩ. Xuân Miên còn chưa kịp lên tiếng, Môn Chi Linh đã không nhịn được mà ca cẩm: [Tổ cha nó, tại sao chứ? Ta đã nói rõ với bọn họ là đừng có dựa vào cửa, đừng có dựa vào cửa rồi mà! Ta đây tuổi già sức yếu, không chịu nổi mấy cú tựa kiểu này đâu, á á á á!] Môn Chi Linh điên tiết ra mặt, nhưng vẫn nhanh chóng tổng kết nhiệm vụ cho Xuân Miên. Vừa kết thúc thế giới trước, Xuân Miên nhận được sáu chục nghìn điểm nguyện lực, ít hơn hẳn so với lần trước đó. Xuân Miên khẽ cụp mắt, thầm so sánh điểm số của mấy thế giới gần đây, vẻ mặt đầy suy tư. Thấy Xuân Miên im lặng không nói, Môn Chi Linh có chút thấp thỏm hỏi: [Chúng ta... đi tiếp chứ?] Do tốc độ thời gian trôi ở các thế giới khác với thực tại nên tính ra Xuân Miên cũng không tốn quá nhiều thời gian. Môn Chi Linh thật sự sợ cô lại nổi hứng đi du lịch vũ trụ nửa năm, hôm nay lên trang nhất với người này, ngày mai lại dính tin đồn với kẻ khác. Vấn đề là, cô toàn dùng thân phận giả, chẳng ai biết mặt thật. Để lại một mình nó trông nhà, nhỏ bé, đáng thương lại bất lực, vừa cô đơn trống rỗng vừa lạnh lẽo vô cùng. "Cũng được." Lần này Xuân Miên không từ chối, cô gật đầu ra hiệu nó có thể chuẩn bị mở cửa. Tay nắm cửa vừa xoay, một mảng lớn cốt truyện đã hiện lên trên cánh cửa. Một đoạn giới thiệu hiện ra. [Chị Đại Kiêu Ngạo vạn lần không ngờ, chỉ tiện tay chơi một trò giải khuây mà lại thấy cuốn đến vậy. Tuy chỉ là một game mô phỏng kinh doanh đời thường, nhưng chị đã gặp được rất nhiều bạn bè thú vị. Mỗi ngày trồng trọt, nuôi bò, vắt sữa, cuộc sống tưởng chừng bình đạm nhưng thực ra lại vô cùng sôi nổi. Dù sao thì đối với họ, đây là một cuộc đời chưa từng được trải nghiệm. Tất nhiên, nếu phải tìm ra một điểm khó chịu trong trò chơi này, thì có lẽ chính là gã đối thủ chó chết Vô Ngân. Hắn luôn tìm cách phá đám chị, hết cướp xe lửa lại đến cướp thuyền buôn. Tóm lại, những chuyện không phải người làm thì hắn đều làm tất! Chị Đại Kiêu Ngạo tuyên bố: Bà đây mà không đè mày ra đất cho mày biết tay thì không bõ làm kẻ thù không đội trời chung với mày. ] - [Có những người vừa gặp đã thương, rồi dần dà ở bên, gắn bó không rời. Lại có những người yêu nhau lắm cắn nhau đau, hôm nay vừa chửi rủa "đồ chó chết nhà mày đi chết đi", ngày mai có khi đã hôn nhau thắm thiết. Chị Đại Kiêu Ngạo và Dũng Giả Vô Ngân chính là trường hợp như vậy, hai người từ chỗ không đội trời chung đến lúc yêu nhau chỉ cách một trò chơi. Người bên cạnh đến rồi đi, đi rồi lại đến, cuối cùng ở lại cũng chỉ có đôi ba người bạn tốt và một người thương. Đối với Chị Đại Kiêu Ngạo, trong số những người lướt qua đời mình, có một người thực sự khiến chị thấy tiếc nuối và bất lực. Chị đã không thể khuyên can, đành trơ mắt nhìn người ấy bước vào ngõ cụt không lối thoát. Mỗi khi nhớ về người đó, Chị Đại Kiêu Ngạo lại không khỏi thở dài. Đôi khi chị cũng tự hỏi, sao trên đời lại có người ngốc đến thế chứ?] - Phần lớn nội dung ở giữa đều viết về quá trình hai người họ từ ghét thành yêu, kèm theo những chi tiết ngọt ngào có thể moi ra cả tấn đường. Đây có lẽ là một câu chuyện ngọt ngào về game, nhưng phần cốt truyện tóm tắt này không tiết lộ quá nhiều về các nhân vật. Xuân Miên tạm thời không đoán ra được người mình sắp tiếp đón có liên quan gì đến đoạn truyện này, hay chỉ là một nhân vật qua đường không đáng kể. Cho rằng đây hẳn là một thế giới hiện đại, Xuân Miên quyết định án binh bất động, không vội mua sắm gì mà ra hiệu cho Môn Chi Linh mở cửa. Cánh cửa mở ra, nhưng ban đầu chẳng có động tĩnh gì. "Mi không phải là mở nhầm một cánh cửa tịt rồi đấy chứ?" Xuân Miên nhìn chằm chằm vào khoảng không trắng xóa sau cánh cửa, một lúc lâu sau mới lẩm bẩm. Môn Chi Linh huơ huơ cái tay nắm cửa của mình, lí nhí thanh minh: [Làm sao có thể, ta đã hẹn với cô ấy rồi mà. ] Dứt lời, một bàn tay khô quắt như cành củi cuối cùng cũng thò ra từ sau cánh cửa, theo sau là một người phụ nữ gầy đến gần như biến dạng. Nhìn qua tuổi đời của người phụ nữ có lẽ không lớn, nhưng cả người lại toát lên vẻ già nua và tang thương. Đôi tay kia gầy chẳng khác nào cẳng gà, lúc này đang bám vào khung cửa của Môn Chi Linh. Cô ta từ từ thở dốc một hơi, sau đó mới nhẹ nhàng dựa vào cửa ngồi xuống. Môn Chi Linh: [???] Cái quái gì thế này? Đã bảo là không được dựa vào cửa rồi cơ mà??? Nó tức đến sôi máu nhưng không nói nên lời. Nhìn người phụ nữ đã chìa tay ra, lại nhìn bộ dạng đáng thương của cô ta, cuối cùng nó đành ngậm bồ hòn làm ngọt. Xuân Miên đưa tay ra, chạm vào tay đối phương. Ngay sau đó, một luồng ký ức khổng lồ không thuộc về mình điên cuồng ùa vào đầu cô. Sau khi truyền xong ký ức, người phụ nữ mới lên tiếng, giọng khàn đặc: "Tôi muốn được một lần sống vì chính mình. Kể cả có phải thoát khỏi đám người nhà vô lương tâm kia cũng không sao. Sau này, tôi muốn ưu tiên bản thân mình hơn, chứ không phải lúc nào cũng hy sinh, lúc nào cũng chỉ nghĩ cho người khác." Nghe qua thì có vẻ là một tâm nguyện không quá phiền phức. Tuy nhiên, mọi việc còn phải xem xét hoàn cảnh cụ thể của người ủy thác. Sau khi ngồi tại chỗ sắp xếp lại thông tin một lúc, Xuân Miên mới mở cửa hàng của Môn Chi Linh ra xem.