Thế giới 20 - Chương 14: Vợ cả của quyền thần

Xuyên Nhanh Hôm Nay Đại Lão Không Muốn Mở Cửa

undefined 09-02-2026 23:48:05

Bị võ tướng kích bác đúng chỗ hiểm, Trình Bắc Nghĩa chột dạ vô cùng. Mà con người ta càng chột dạ thì càng dễ nổi cáu. Thế là, Trình Bắc Nghĩa - một văn nhân trói gà không chặt - vì quá tức giận đã xông vào ẩu đả tay đôi với một gã võ tướng. Kết quả, đương nhiên là không đánh lại rồi. Bị đánh cho bầm dập te tua đã đành, hắn còn bị gã võ tướng kia chơi bài "ác nhân cáo trạng trước"! Gã võ tướng bù lu bù loa lên: "Ta chỉ có lòng tốt muốn chia sẻ cuốn thoại bản hay với Trình Thượng thư, thế mà ngài ấy lại động thủ đánh người!" Gã còn mặt dày than thở: "Ta đường đường là võ tướng, nếu để người ta biết ta đánh không lại một văn nhân thì sau này còn mặt mũi nào lăn lộn trong quân doanh? Thế nên ta buộc phải tự vệ đánh trả thôi. Chỉ có điều... tay chân quen cầm đao kiếm nên hơi nặng tay tí, đâu thể trách ta được, đúng không?" Chuyện thoại bản Hoàng đế biết tỏng. Nếu là trước đây, có lẽ ngài còn đứng ra bênh vực Trình Bắc Nghĩa đôi chút. Nhưng sau vụ đòi cưới bình thê, Trình Bắc Nghĩa đã bị tống vào "lãnh cung" trong lòng Hoàng đế rồi, còn mơ được bênh vực á? Đừng có ngủ ngày! Hoàng đế xử lý kiểu hòa cả làng, ngoài mặt thì phạt mỗi bên 50 gậy cảnh cáo, nhưng soi kỹ thì thấy gã võ tướng kia da dày thịt béo chẳng hề hấn gì. Ngược lại, Trình Bắc Nghĩa vì bị thương không thể đi làm, quyền lực trong tay bị phân tán đi không ít. Quyền lực ấy mà, chia đi thì dễ, muốn thu lại thì khó như lên trời! Trình Bắc Nghĩa biết rõ điều này, nhưng chân hắn bị đánh đau điếng, Hoàng đế lại hạ chỉ cho hắn nghỉ ngơi dưỡng thương, hắn không thể đến Công Bộ làm việc, đành ngậm đắng nuốt cay nhìn quyền hành rơi vào tay kẻ khác. Trình Bắc Nghĩa tức đến nghiến răng nghiến lợi, còn Mạnh Tư San ở nhà thì đau lòng khóc hết nước mắt! Mạnh gia vì vụ thoại bản mà mặt mũi cũng chẳng còn chút gì. Lão Mạnh đại nhân sống hơn nửa đời người, bốn đứa con trai đầu đều là niềm tự hào của ông. Khó khăn lắm mới mụn được cô con gái út, tự nhiên nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa. Kết quả chiều quá hóa rồ, nuông chiều ra một đứa con gái ngu ngốc không biết trời cao đất dày là gì! Nó nằng nặc đòi gả cho Trình Bắc Nghĩa, bất chấp đối phương đã có vợ con đề huề. Ông đành phải muối mặt đi tranh thủ, cuối cùng cũng ép được Trình Bắc Nghĩa đồng ý cưới nó theo lễ bình thê. Kết quả thì sao? Bà vợ cả nhà người ta phất tay một cái, hòa li cái rụp rồi bỏ đi, mặc kệ cho chúng nó tự sinh tự diệt. Nếu không có cuốn thoại bản chết tiệt kia, chuyện này chắc cũng chìm xuồng nhanh thôi. Nhưng thoại bản vừa ra lò, nhiệt độ tăng vọt, chuyện xấu của hai nhà lại bị đào xới lên, chiên đi xào lại nóng hổi. Trình Bắc Nghĩa đi đâu cũng bị người ta cười cợt, Mạnh đại nhân dạo này cũng sống dở chết dở. Kể cả bốn đứa con trai của ông, dù có chức quan hay không, hễ còn lăn lộn trong cái vòng tròn kinh thành này thì đều không tránh khỏi bị người ta châm chọc, mỉa mai. Cả nhà họ Mạnh đang ôm một bụng lửa giận, nay lại nghe tin Trình Bắc Nghĩa đánh nhau thua liểng xiểng! Mạnh đại nhân tức đến mức chửi bới ầm ĩ, nhưng nhìn con gái khóc lóc thảm thiết, cuối cùng ông chỉ biết đấm ngực thùm thụp mà than trời: "Con cái là nợ đời, đúng là nghiệp chướng mà!" - Chuyện ồn ào dưới kinh thành, Xuân Miên ở trên núi không hay biết gì. Bước sang tháng mười, nhiệt độ bắt đầu giảm dần. Rất nhiều loài hoa Xuân Miên trồng đã đến kỳ thu hoạch. Cô hái chúng xuống, chiết xuất tinh dầu để chuẩn bị làm xà phòng thơm. Tốc độ làm việc của Xuân Miên cực nhanh. Nhờ bán được mấy món đồ chơi gỗ như khóa Lỗ Ban, ghế Lỗ Ban, cô đã tích cóp được một khoản vốn kha khá để mua nguyên liệu và dụng cụ cần thiết. Giờ thì vạn sự đã sẵn sàng, chỉ chờ cô trổ tài mà thôi. Khi lứa hoa thứ hai được gieo xuống đất thì mẻ xà phòng thơm đầu tiên của Xuân Miên - ước chừng một ngàn bánh - đã thành công bước vào giai đoạn định hình. Giữa tháng mười, các quý phu nhân, thiên kim tiểu thư lại rục rịch ra ngoài dạo chơi. Người thì đi dâng hương, kẻ thì du hồ thưởng ngoạn, tranh thủ tận hưởng chút không khí mát mẻ cuối cùng trước khi mùa đông ập đến. Bởi một khi Lập Đông, trời rét căm căm, người thường chẳng ai muốn ló mặt ra đường. Đại Vệ triều không quá khắt khe với phụ nữ. Các tiểu thư khuê các vẫn được phép ra ngoài. Nhà nào kỹ tính thì cho con đeo mạng che mặt kín mít, nhà nào thoáng hơn thì cứ để con thoải mái lộ mặt, sợ gì chứ? Đầu tháng và giữa tháng là thời điểm đạo quán bận rộn nhất. Dù hương khói ở Thanh Nhã quán không quá vượng nhưng khách hành hương vẫn lui tới đều đặn. Đầu tháng này khách khứa thưa thớt, Xuân Miên chưa cảm nhận được sự bận rộn. Nhưng đến giữa tháng thì khác hẳn. Tất cả tiểu đạo cô trong quán đều chạy đôn chạy đáo, chân không chạm đất. Đến mức mấy cô bé thường ngày vẫn hay tưới rau cũng mất hút, báo hại Xuân Miên phải xắn tay áo lên tưới giúp cả phần ruộng rau của họ. "Oa, vườn hoa này đẹp quá đi mất!" Xuân Miên vừa tưới xong vườn rau, đang định quay về vườn hoa của mình thì nghe thấy tiếng cảm thán của một thiếu nữ. Nhìn về phía phát ra tiếng nói, Xuân Miên thấy một nhóm thiếu nữ đang đứng cạnh vườn hoa của mình. Mấy người phía sau ăn mặc đồng phục giống nhau, chắc là tỳ nữ của phủ nào đó. Còn người đứng đầu tiên thì nổi bần bật. Nàng mặc một chiếc áo khoác ngoài bằng gấm phù quang hoa lệ, tóc búi kiểu hai búi tóc hai bên cài trâm ngọc và hoa châu lấp lánh. Vừa nhìn thấy cô bé này, trong đầu Xuân Miên chỉ hiện lên một chữ: Tiền!