Dù sao thì ông ta bây giờ cũng đã là Thượng thư, chứ không còn là viên quan quèn ngày nào.
Nhờ có lời dặn dò của ông, thái độ của bà mẹ kế đối với người ủy thác cũng tốt hơn, ít nhất là từ một người vô hình biến thành một người có tồn tại trong phủ.
Quốc hiệu của đất nước này là Ninh. Triều đình quan hệ phức tạp, nói đơn giản là: Thái hậu không phải mẹ đẻ của Hoàng đế đương triều. Gia tộc của Thái hậu lại vô cùng lớn mạnh, nên Hoàng đế luôn muốn giành lại quyền lực từ tay bà ta.
Làm hoàng đế lâu rồi, ai cũng muốn quyền lực nằm trọn trong tay mình thì mới thoải mái và an tâm được.
Nhưng gia tộc của Thái hậu cũng chẳng phải dạng dễ chọc. Thượng thư Bộ Hộ tuy xuất thân hàn vi, nhưng thầy dạy của ông ta trước đây lại là một vị quan trong gia tộc Thái hậu. Nhờ đó mà ông ta mới leo lên được vị trí này. Cho nên Thượng thư Bộ Hộ, người nắm giữ túi tiền của cả Ninh triều, tất nhiên đứng về phe Thái hậu.
Hoàng đế muốn đoạt quyền, tự nhiên sẽ bắt đầu từ ông ta. Vị Thượng thư này cũng biết rõ vị thế và các mối quan hệ trong triều nên luôn hành sự vô cùng cẩn trọng. Nhưng ngàn vạn lần không ngờ, chỉ một lần tin sai người mà lật cả thuyền.
Người mà ông ta tin lầm tên là Quách Thận, chính là gã đàn ông mặt lạnh trên đỉnh núi lúc nãy, cũng là phu quân của người ủy thác.
Quách Thận xuất thân võ tướng, lăn lộn trong quân đội nhiều năm. Vì xuất thân thấp kém, không có người nâng đỡ nên mãi không leo lên cao được. Mãi đến năm hai mươi hai tuổi mới có cơ hội tiến vào Giám Sát Viện. Nhưng khi mới vào, hắn cũng chỉ là một viên quan ngũ phẩm quèn, chức quan như vậy ở kinh thành đến nói chuyện cũng không dám lớn tiếng.
Vì vậy, Quách Thận không cam tâm với vị trí hiện tại. Đúng lúc đó, Hoàng đế có ý định đoạt lại túi tiền từ tay Thái hậu, và ngài đã nhắm trúng Quách Thận, một kẻ không có gia thế nhưng lòng dạ đủ tàn nhẫn.
Hoàng đế trao cơ hội, Quách Thận liền biết cách nắm bắt. Hắn mượn cớ kết giao với Thượng thư Bộ Hộ. Không biết Quách Thận đã dùng cách gì mà dỗ ngọt được vị Thượng thư đến mức chỉ thiếu nước kết bái huynh đệ.
Dù vậy, Thượng thư Bộ Hộ lăn lộn quan trường đã nhiều năm nên vẫn không hoàn toàn yên tâm. Ông ta nghĩ phải kéo được Quách Thận lên thuyền của mình một cách triệt để thì mới có thể an lòng.
Lúc này, cô con gái trưởng ít được chú ý nhưng có nhan sắc diễm lệ trong nhà liền lọt vào mắt xanh của ông ta.
Trùng hợp thay, Quách Thận cũng cần một mối quan hệ gần gũi hơn để tiện bề vu oan hãm hại. Hai con cáo già ngầm đấu đá, và cả hai đều nhắm vào người ủy thác.
Một kẻ muốn đẩy cô ra làm hòn đá lót đường.
Một kẻ lại muốn lợi dụng cô để đánh vào nội bộ địch, dùng mối quan hệ này để xây một cây cầu đến tận cửa nhà kẻ thù.
Quách Thận ra tay còn không có võ đức hơn cả Thượng thư Bộ Hộ. Hắn không chỉ muốn lợi dụng mối quan hệ này, mà còn muốn lợi dụng chính con người của người ủy thác!
Vì vậy, trước khi Thượng thư Bộ Hộ kịp ra tay, hắn đã cố tình dàn cảnh một màn anh hùng cứu mỹ nhân, tạo ra vài cuộc gặp gỡ tình cờ với người ủy thác.
Bởi vì dung mạo xinh đẹp, thanh danh của người ủy thác trong giới khuê các cũng không tệ. Bà mẹ kế vốn định gả cô cho một vị công tử nhà giàu nào đó làm thiếp để lót đường cho con gái ruột của mình. Người ủy thác cũng biết tình cảnh của mình không ổn, cho nên ngay khoảnh khắc Quách Thận từ trên trời rơi xuống, trái tim thiếu nữ đã rung động.
Và đó cũng là khởi đầu cho chuỗi ngày vạn kiếp bất phục của cô.
Chuyện sau đó vừa cũ kỹ lại vừa sáo rỗng. Thượng thư Bộ Hộ cố tình tác thành, Quách Thận cũng giả vờ vô cùng ái mộ, còn người ủy thác thì trái tim thiếu nữ đã lỡ nhịp. Ba bên đều có ý, chuyện tốt nhanh chóng được định đoạt.
Người ủy thác gả cho Quách Thận, người lúc đó vừa được thăng lên chức Hữu Thiêm Đô Ngự Sử tứ phẩm của Giám Sát Viện, chính thức trở thành vợ của hắn.
Cô mang theo trái tim thiếu nữ tràn đầy mộng tưởng bước vào Quách phủ. Tuy Quách phủ ít người, nhưng có thể gả cho người mình ngưỡng mộ, cô vẫn cảm thấy đây là một sự may mắn trong cuộc đời bất hạnh của mình.
Kết quả, ngay đêm tân hôn, cô đã bị dội một gáo nước lạnh. Quách Thận ở lỳ trong thư phòng cả đêm không vào phòng tân hôn.
Tân nương không được sủng ái, đám tỳ nữ và gia nhân trong Quách phủ cũng chẳng coi cô ra gì. Nhà mẹ đẻ không thể dựa dẫm, phu quân thì sau khi cưới liền thay đổi thái độ, người ủy thác hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Ba năm sau đó, tính tình của Quách Thận thất thường khó đoán. Thỉnh thoảng hắn sẽ đối xử rất tốt với cô, rồi lựa lời moi móc thông tin từ miệng cô. Người ủy thác không rành chuyện chính sự tiền triều nên không hề cảnh giác. Thấy tình cảm vợ chồng dường như đã tốt lên, cô liền thật thà kể hết những gì mình biết.
Kết quả là sau khi nói xong không lâu, Quách Thận lại trở về với bộ mặt lạnh như tiền.
Mãi đến đầu năm nay, năm thứ ba sau khi họ thành hôn, họ vẫn chưa một lần trở thành vợ chồng đúng nghĩa.
Cũng vào đầu năm đó, Quách Thận dâng sớ tố cáo chính cha vợ mình đã tham ô ngân khoản cứu tế từ năm ngoái.
Chuyện xảy ra quá đột ngột, Thượng thư Bộ Hộ và phe Thái hậu không kịp trở tay. Hoàng đế đã ra tay chớp nhoáng, trong lúc Thái hậu chưa kịp phòng bị đã tống Thượng thư Bộ Hộ vào đại lao. Lại thêm có tỳ nữ trong phủ đứng ra tố cáo ông ta từng lỡ tay đánh chết hai tiểu thiếp.
Bức tường đổ mọi người đẩy, rất nhiều chuyện nhỏ nhặt trước đây giờ bị đào bới và phóng đại lên. Cuối cùng, Thượng thư Bộ Hộ bị tống vào ngục. Rốt cuộc ông ta sợ tội tự sát, hay do Hoàng đế dùng thủ đoạn nào đó, không một ai biết được.