Cú nhảy này của Xuân Miên khiến tim của khán giả xem livestream muốn rớt ra ngoài!
[Cứu mạng, nhảy thế này thật sự không sao chứ?]
[Tôi đã bảo rồi, cái hệ thống ngu ngốc này tính toán sai số liệu mà, thể lực thế này mà bảo hạng E á?]
[Chà, tư thế này ngầu quá, muốn... ặc!]
[Lầu trên bớt nằm mơ đi!]
[Không ai quan tâm đến vấn đề dê nướng nguyên con à?]
[Các bạn Trái Đất ơi, đến lượt các bạn trổ tài rồi đấy!]
[Chúng tôi có công thức, nhưng vấn đề là các bạn có dê không? Con dê kia nếu tôi đoán không lầm là bắt từ Trái Đất lên đúng không?]
-
Khán giả Tinh Tế tò mò về món dê nướng nguyên con.
Khán giả Trái Đất hiện giờ cũng hiểu biết đôi chút về Tinh Tế, chủ yếu nhờ các "thánh comment" phổ cập kiến thức khoa học trên kênh chat.
Tinh Tế có rất nhiều dã thú, nhưng số loài ăn được lại cực ít.
Điều này khác với thời đại Tinh Tế mà Xuân Miên từng trải qua.
Ở thế giới này, thịt dã thú chứa một loại chất độc hại mà dù khoa học kỹ thuật có phát triển đến đâu cũng không thể loại bỏ hoàn toàn.
Vậy nên ăn thịt ư?
Người dân Liên Minh Tinh Tế toàn ăn thịt nhân tạo, vị thì nhạt nhẽo, chủ yếu làm từ sợi thực vật.
Giờ nghe Xuân Miên nhắc đến dê nướng nguyên con, ai nấy đều tò mò không biết món này ăn thế nào.
Bị người Trái Đất xát muối vào tim, khán giả Tinh Tế im bặt, nhưng vẫn có vài người cố chấp hỏi cho ra lẽ.
Ăn không được thì ăn bằng mắt cũng được chứ sao???
Trong game, một tên NPC đã bị hạ gục. Tên còn lại vừa quay đầu thì bị Xuân Miên từ trên cao giáng xuống, tung đòn mạnh đánh ngất xỉu.
Giải quyết xong hai tên NPC, Xuân Miên và Hách Cường vơ vét túi tiền rồi lại chui tọt vào hòn non bộ mai phục tiếp.
Còn về gã nam người chơi to mồm lúc nãy, không biết đã chạy đi đâu.
Chỉ biết chưa đầy 5 phút sau, từ đằng xa vang lên tiếng la hét thảm thiết.
Xuân Miên không nhìn thấy nhưng khán giả thì thấy rõ mồn một. Gã này đang bị hai tên NPC hành hạ đủ kiểu. Tất nhiên không đánh đập dã man, bọn chúng chỉ... vờn gã thôi!
Như mèo vờn chuột, hai tên NPC vây quanh, xoay gã như chong chóng cho đến khi gã trầm cảm mới cướp túi tiền rồi nghênh ngang bỏ đi.
Tất nhiên NPC không đi xa vì còn nhớ đến đồng bọn.
Đồng bọn của chúng đi về hướng hòn non bộ mà mãi chưa thấy động tĩnh gì, chúng phải qua xem sao.
"Oa, vố này ngon ăn phết, thằng này giàu ghê, tận 60 đồng vàng. Chắc nó cướp của đồng đội rồi?"
Hai tên NPC vừa đi vừa tám chuyện! Cướp một người chơi mà thu được hai túi tiền, đúng là niềm vui bất ngờ.
Hai tên NPC vào hòn non bộ nhưng không thấy đồng bọn đâu, cả hai đều ngạc nhiên, nhìn nhau với vẻ mặt nghiêm trọng.
Sau khi xem livestream của Xuân Miên và Hách Cường, đám NPC cũng không dám coi thường người chơi nữa.
Bởi vì bạn sẽ không bao giờ biết được đằng sau một đóa hoa trắng ngây thơ có phải là một đại lão ẩn mình hay không.
Lấy Xuân Miên làm ví dụ, nhìn cô nhỏ bé gầy gò, chẳng có gì nổi bật.
Nhưng ai ngờ cô lại dùng sức một người mà phá banh cả BUG game?
Hơn nữa trong một đêm chơi parkour, 50 tên NPC bị hạ gục. Dù không phải một mình cô làm hết, nhưng việc cô có thể đoàn kết mọi người trong một trò chơi mạnh ai nấy lo cũng là một loại năng lực đáng gờm.
Thế nên NPC không dám khinh địch.
Phát hiện đồng bọn mất tích, hai tên NPC lập tức cảnh giác cao độ, chú ý kỹ càng mọi động tĩnh xung quanh.
Lúc này, Hách Cường và Xuân Miên không leo lên hòn non bộ nữa.
Sợ lại có thêm một thằng ngu nào đó la làng làm lộ vị trí, hai người chọn cách nấp vào khe đá.
Còn hai tên NPC trước đó?
Xin lỗi nhé, đánh ngất xong, lột sạch rồi nhét vào một cái khe hẹp.
Dù sao hệ thống cũng biết sự tồn tại của chúng, không sợ bị bỏ quên đến mức biến thành xác khô đâu mà lo.
Vì thời gian trôi qua chưa lâu nên hai tên NPC bị nhét trong góc vẫn chưa rời khỏi trò chơi, có lẽ hệ thống còn muốn giãy giụa thêm chút nữa.
Điều này trực tiếp dẫn đến việc hai tên NPC đến sau hoàn toàn mù tịt thông tin, chỉ biết mò mẫm tiến lên trong sự đề phòng cao độ.
Hai tên đi loanh quanh hai vòng, không thấy người chơi, cũng chẳng thấy đồng bọn.
"Chẳng lẽ chạy rồi?" Một tên NPC ướm hỏi.
Tên còn lại suy nghĩ một chút rồi đáp: "Khó nói lắm, đánh không lại thì chạy thôi. Hay là chúng ta chọn một hướng rồi đuổi theo?"
Hai tên đang định bỏ đi thì nhìn thấy con dê mà chúng vô tình dắt theo lúc nãy!
"Con vật ở kia kìa!" Một tên chỉ tay đầy kích động.
Tên còn lại nhìn thấy con dê thì thở phào nhẹ nhõm.
Dê còn ở đây chứng tỏ bọn họ chưa chạy xa...
Hả?
Hắn vừa nghĩ vậy thì cảm thấy sau gáy có tiếng gió.
Vốn đang đề phòng cao độ nên vừa nghe tiếng gió, cả hai lập tức quay đầu lại. Nhưng ngay khoảnh khắc quay đầu, một luồng gió lạnh từ hạ bộ ập tới, hai tên còn chưa kịp phản ứng đã bị đốn ngã!
Sau khi đốn ngã đối thủ, Xuân Miên và Hách Cường mới lần lượt xuất hiện, mỗi người bồi thêm một cú chặt tay. Hai tên NPC còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra đã bị lột sạch sành sanh rồi nhét chung vào cái góc nhỏ với đồng bọn.
[Vãi chưởng, không phải chứ, không phải chứ? Thế này cũng được á?]
[Tôi xem kỹ rồi, hai tên Bán Thú Nhân, các người trông mong gì ở cái đầu của bọn nó?]
[Mấy người bị bệnh à? Sao cứ thích công kích cá nhân thế?]
[Không phải đâu, phản ứng của hai tên NPC này chậm thật mà, haizz, xem mà tôi sốt hết cả ruột!]
[Lầu trên, giỏi thì vào mà làm, không làm được thì đừng có gáy!]
[Bố mày vào thì vào sợ gì, mày tưởng bố mày không muốn vào à? Tinh thần lực cấp S của bố mày bị cấm cửa, có cách nào đâu?]