Dáng vẻ lôi thôi, chật vật này không khiến Xuân Miên nghi ngờ về vấn đề vệ sinh của cô gái, mà chỉ giúp cô có một hình dung rõ ràng hơn về thế giới sắp tới.
Cuộc sống sẽ chẳng dễ dàng.
Cô gái bước vào, phịch mông ngồi xuống nền đất lạnh băng, rồi tựa cả người vào Môn Chi Linh mà không nói lời nào, chỉ giơ tay lên.
Môn Chi Linh: [Mấy người các ngươi có cái tật gì vậy hả? Lần sau dịch chuyển, cấm không cho bọn họ dựa vào cửa nữa nghe chưa! Ta đã đủ nát rồi đấy, hừ!]
Xuân Miên đưa tay ra, tiếp nhận ký ức của đối phương.
Rất nhanh sau đó, quá trình truyền ký ức kết thúc. Giọng cô gái khàn đặc và yếu ớt vang lên: "Tôi muốn giúp anh trai báo thù, muốn bảo vệ anh ấy, muốn cùng anh ấy tái thiết lại thế giới sau tận thế, muốn anh ấy trở thành bá chủ của thời mạt thế."
Nói xong câu đó, cô gái im lặng hồi lâu. Xuân Miên đã hiểu rõ trong lòng. Cô dứt khoát tiến lên một bước, bắt đầu hành trình ở thế giới mới.
Vừa đặt chân đến, Xuân Miên đã suýt bị mùi hương phức tạp trong không khí hun cho quay về chỗ cũ!
Cô nín thở, đang định quan sát tình hình xung quanh thì bên tai đã văng vẳng tiếng người lao xao.
"Chà, không phải bọn này không giúp cô đâu, nhưng cô với cậu Dương trước giờ đã giao kèo rõ ràng, tiền trao cháo múc, sòng phẳng cả rồi. Giờ cô làm loạn lên làm gì vậy? Trước đây hai người có thân thiết gì với nhau đâu?"
"Nói đúng đó, cậu Dương có nợ nần gì cô đâu. Giờ muốn người ta giúp thì cũng phải có chút thành ý chứ?"
"Phải đấy, đã làm đồ đào mỏ thì phải có dáng vẻ của đồ đào mỏ. Bây giờ bày ra bộ mặt đáng thương ở đây cho ai xem?"
"Nhìn cô xem, trước đây có thiếu lần nào vơ vét tiền của cậu Dương và mọi người đâu."
Tiếng ríu rít nói cười không ngớt bên tai, cộng với cái mùi phức tạp xộc vào mũi, nếu Môn Chi Linh không biến mất, có lẽ Xuân Miên đã quay người đi về ngay lập tức.
Cái mùi này... chịu hết nổi rồi!
Cô không dám hít sâu, chỉ có thể cố gắng giảm tần suất thở xuống mức thấp nhất, rồi ngẩng đầu quan sát.
Bầu trời một màu tối tăm, còn xám xịt hơn cả những ngày chỉ số PM2. 5 cao nhất mà cô từng thấy ở thời hiện đại. Trong không khí thậm chí còn có những hạt tro bụi bay lơ lửng, chẳng cần nếm thử cũng có thể cảm nhận được chúng ngay khi hít thở.
Lúc này, cô đang đứng trước một khu nhà đổ nát. Trước mặt là một nhóm người, cả nam lẫn nữ gộp lại cũng hơn chục người. Gương mặt của mấy người phụ nữ thì hoàn toàn xa lạ, nhưng mấy người đàn ông thì cô lại có ấn tượng.
Tiếng nói lúc nãy khá nhiều, nhưng nếu phân biệt kỹ thì chỉ do hai người phụ nữ phát ra. Giờ đây, hai người đó đang đứng ở hàng đầu, những người đàn ông khác đứng phía sau. Vẻ mặt hai người phụ nữ kia đầy cao ngạo và khinh thường, vừa nói vừa nhướng mày, có thể thấy rõ niềm khoái trá trong lòng họ. Còn mấy gã đàn ông phía sau thì chẳng biểu lộ cảm xúc gì, chỉ thờ ơ đứng xem kịch vui.
Quần áo của vài người trong số họ khá sạch sẽ, không giống như bộ dạng thảm hại, lôi thôi đến phát cáu của thân chủ khi xuất hiện trong nhà cô.
Nghe họ nói, Xuân Miên cũng không vội phản bác mà cúi đầu nhìn lại mình. Cô đang ngồi nghiêng dưới đất, trên người là bộ đồ thể dục rộng thùng thình, vừa bẩn vừa rách, tóc tai thì bết lại. Trông cô và những người đối diện như hai thế giới hoàn toàn khác biệt, chẳng hề ăn nhập.
Cách họ không xa, ở phía ngã tư đường, một đám người đang tụ tập. Họ đi lại một cách máy móc và vụng về, thỉnh thoảng dừng lại như đang quan sát điều gì đó.
Đã xem qua cốt truyện và tiếp nhận ký ức của thân chủ, Xuân Miên biết đó chính là lũ xác sống của thế giới này. Nhờ thị lực cực tốt, cô có thể thấy giữa đám xác sống đó có một người đang nằm. Đó là một người đàn ông không rõ mặt mũi, nhưng dáng vẻ cũng vô cùng thảm hại.
Nhìn cảnh tượng này, lại nghe lời nói của hai người phụ nữ kia, Xuân Miên lập tức nhận ra thời điểm mình xuyên đến. Đây chính là ngày thân chủ cầu cứu trong vô vọng, ôm Hoắc Duy đang bị xác sống cào bị thương, rồi chết dưới sự tấn công của bầy xác sống đó.
Đã cầu cứu không thành, việc gì phải ở lại đây nghe những người này lải nhải không ngừng?
Nghĩ thông suốt rồi, Xuân Miên chống một tay xuống đất, bật người dậy rồi đứng thẳng một cách dứt khoát. Hành động bất ngờ này khiến hai người phụ nữ đang thao thao bất tuyệt giật mình thét lên rồi lùi về sau.
"A." Nhìn bộ dạng của họ, Xuân Miên cười khẩy một tiếng, vẻ mặt trào phúng không hề che giấu. Dưới ánh mắt phức tạp của cả nhóm người, cô quay người sải bước về phía bên kia.
Bầy xác sống cách họ khá xa, phải đi qua một con đường lớn và vòng sang bên cạnh. Nếu không phải khoảng cách đủ xa, đủ an toàn thì làm sao bọn họ dám đứng đây lải nhải không ngừng?
Trước khi cả nhóm kịp phản ứng, Xuân Miên đã ung dung rời đi, không còn là bộ dạng khóc lóc cầu xin như trước nữa. Mọi người ngơ ngác nhìn nhau, nhất thời không biết nên nói gì.
-
Xuân Miên vừa đi vừa sắp xếp lại ký ức của thân chủ.
Thân chủ tên là Đào Tâm Di, một mỹ nhân da trắng, xinh đẹp và có thừa thủ đoạn. Nhờ chiều cao một mét bảy hai, đôi chân của cô cực kỳ dài, thon thả, thẳng tắp và trắng nõn. Thời còn đi học, cô thuộc tuýp mỹ nhân yêu diễm, quyến rũ.
Trong cốt truyện do Môn Chi Linh cung cấp, Đào Tâm Di chỉ là một nhân vật bị lướt qua. Hoắc Duy – gã nam chính nguyên tác bị nữ phụ Tôn Mẫn đá văng – có một cô em gái nhà bên luôn được anh ta chiếu cố. Đào Tâm Di chính là cô em gái đó.
Tuy nhiều người đồn đoán liệu Hoắc Duy có thích cô hay không, nhưng cả hai đều biết rõ là không. Họ là hàng xóm từ nhỏ, lớn lên bên nhau như thanh mai trúc mã. Theo lời Hoắc Duy, anh ta coi cô như em gái ruột, ai lại nảy sinh thứ tình cảm đó với người em đã cùng mình lớn lên chứ? Dù biết họ không cùng máu mủ, nhưng ngay từ đầu anh đã không có suy nghĩ đó, nên sau này cũng khó mà có được.