Học sinh kém ngồi cùng bàn với học sinh kém, đúng là hợp tình hợp lý.
Giáo viên tiếng Anh nhanh chóng bước vào. Tiết tiếng Anh của trường Thừa Vân đều do giáo viên nước ngoài dạy, toàn bộ quá trình đều bằng tiếng Anh, không nói nửa chữ tiếng mẹ đẻ. Học sinh kém nghe không hiểu, lười nghe, dù sao cũng chỉ đến để cho có mặt. Học sinh giỏi thì lại thấy vẫn chưa đủ, muốn có thêm thử thách cũng được. Chỉ có những học sinh làng nhàng ở giữa là khổ nhất, theo không kịp tiến độ nên càng thêm bực bội.
Giáo viên là một cô giáo trẻ, trông khoảng ba mươi tuổi. Ở độ tuổi này trong giới giáo viên vẫn được coi là trẻ. Cô là một người đẹp phương Tây rất hay cười. Cách giảng bài của cô cũng khá ngẫu hứng. Cô vừa giảng nội dung trong sách, vừa mở rộng thêm kiến thức hoặc kể vài câu chuyện bên lề.
Cô giáo tên là Nancy, trong cốt cách có một chút kiêu ngạo vô thức của người phương Tây nhưng không khiến người khác khó chịu, được giữ ở một chừng mực vừa phải.
Bởi vì sách giáo khoa học kỳ một đã học xong, nên bây giờ họ đang học chương trình của học kỳ hai.
Chu Tử Thiền một tay chống cằm nghe giảng, nhưng mắt lại không nhìn vào sách. Đối với những người như cô, tương lai sẽ ra nước ngoài du học, kiến thức sách vở không quá quan trọng, quan trọng nhất vẫn là khả năng giao tiếp. Vì vậy, cô chủ yếu nghe để luyện chuẩn âm, ngữ điệu và cách dùng từ. Sách của Chu Tử Thiền sạch bong, thậm chí tên cũng chưa viết, đúng chuẩn một học sinh kém chính hiệu.
Khi còn ở thời đại tinh tế, Xuân Miên cũng có học ngoại ngữ, nhưng phần lớn là tiếng Trùng tộc, tiếng Bán thú nhân, và ngôn ngữ của các vùng hoang dã. Hầu hết đều là ngôn ngữ chung của Liên Bang.
Tiếng Anh đối với Xuân Miên mà nói, thực sự vẫn còn rất xa lạ. Cô từng thấy nó trên Tinh Võng, cũng từng bắt gặp trong một vài tài liệu cổ.
Nhưng để nói thành thạo thì... Cô không biết nhiều lắm.
Nhưng Xuân Miên có một tài năng đặc biệt, đó là dù không biết nhiều nhưng cô vẫn có thể giữ vẻ mặt nghiêm túc, giả vờ như mình rất am hiểu.
Nói tóm lại, bên trong thế nào không biết, nhưng vẻ ngoài trông rất ra gì.
Cô giáo Nancy có lẽ cũng biết đây là học sinh mới, tiến độ học tập còn ì ạch, nên suốt cả tiết học cô không hề gọi đến Xuân Miên.
Sau tiết tiếng Anh là tiết Toán, môn học này đối với Xuân Miên cũng là... vịt nghe sấm.
Có một vài kiến thức vẫn còn được sử dụng ở thời đại tinh tế nên Xuân Miên có thể hiểu được, nhưng một số khác đã bị loại bỏ từ lâu. Bây giờ nghe lại, chúng chẳng khác nào sách trời. Dù vậy, Xuân Miên vẫn giữ vẻ mặt rất chuyên chú, ôm quyển sách mà Chu Tử Thiền đã thân thiện cho mượn, giả vờ như mình đang nghe giảng rất nghiêm túc.
Sau khi vật vã lết qua hết các tiết học buổi sáng, Xuân Miên thở phào một hơi nhẹ nhõm.
"Cậu vẫn chưa quen trường đúng không? Đi nào, tớ dẫn cậu đến nhà ăn. Nhà ăn số một ở phía nam, nhà ăn số hai ở phía bắc, khẩu vị cũng chia theo vùng miền luôn. Cậu thích ăn vị gì? Quê tớ ở miền Bắc nên không ăn nổi mấy món ngọt hay siêu cay của miền Nam, vì vậy tớ toàn đến nhà ăn số hai thôi." Chu Tử Thiền sợ Xuân Miên không rành về trường nên đã giải thích cặn kẽ.
Thành phố này nằm ở khu vực được xem là ranh giới giữa hai miền Nam - Bắc, nhưng điều kiện khí hậu lại khá khắc nghiệt. Mùa đông không có hệ thống sưởi ấm mà nhiệt độ lại thấp, còn mùa hè thì nóng như đổ lửa, lúc nào cũng phải bật điều hòa.
"Tớ đi cùng cậu." Xuân Miên không kén chọn khẩu vị, hơn nữa cô bạn cùng bàn lại nhiệt tình như vậy, cô cũng không nỡ từ chối.
Trong cốt truyện, đây là người hiếm hoi có thiện ý với nguyên chủ.
Vì trường có hai nhà ăn nên dù học sinh đông, mọi người cũng không phải xếp hàng quá lâu. Cả hai nhà ăn đều rất lớn, mỗi nhà ăn có năm tầng, món ăn cũng vô cùng đa dạng, từ suất cơm bình dân cho đến những món xào đặc sắc hay đồ ăn Tây có giá trên trời, thứ gì cũng có.
Dù sao thì nơi này cũng có không ít con ông cháu cha. Người ta đã quen ăn sơn hào hải vị, nếu ngày nào cũng bắt họ ăn cơm suất bình dân thì cũng tàn nhẫn quá.
Chu Tử Thiền tuy không biết tình hình kinh tế của Xuân Miên, nhưng chỉ cần nhìn cách ăn mặc của cô là có thể đoán ra được.
Gia cảnh bình thường.
Kiểu dáng quần áo trông rất phổ thông. Lúc Xuân Miên cúi đầu, Chu Tử Thiền đã lén nhìn nhãn mác trên áo cô, là một thương hiệu chưa từng nghe tên. Chu Tử Thiền còn cố tình lên mạng tìm thử, đó là một nhãn hàng vô danh có giá chỉ khoảng hai trăm đồng. Chỉ từ một bộ quần áo, cô đã có thể đoán được mức sống của Xuân Miên.
Chu Tử Thiền không phải kiểu người mắt cao hơn đầu. Nếu vậy thì ngay từ đầu cô đã chẳng tỏ ra thân thiện với Xuân Miên. Vì vậy, cô đã cố ý dẫn Xuân Miên lên tầng hai của nhà ăn.
Năm tầng của nhà ăn đại diện cho ba mức giá khác nhau. Tầng một là khu cơm suất và phần ăn bình dân, chỉ cần hai mươi đồng là đảm bảo no bụng. Ở một trường tư thục, mức giá này được xem là rất phải chăng. Tầng hai thì đắt hơn một chút, năm mươi đồng có thể ăn no, nhưng muốn ăn ngon hơn thì phải trả thêm tiền. Từ tầng ba trở lên thì còn tùy vào việc bạn ăn gì.
Dù nhà ăn của trường xa hoa như vậy, vẫn có những học sinh cảm thấy đồ ăn không hợp khẩu vị và ra ngoài ăn trưa. Tuy nhiên, trường có quy định về thẻ ngoại trú, học sinh nội trú thường không được phép rời trường, trừ khi có giấy xin phép. Vì thẻ ngoại trú không ghi danh tính nên nhiều học sinh nội trú có thể mượn thẻ để ra ngoài.
Trên đường đến nhà ăn, Chu Tử Thiền đã khéo léo tiết lộ cho Xuân Miên về các mức giá ở đây. Dù bằng lòng chiếu cố bạn cùng bàn, cô cũng không muốn quá bạc đãi cái dạ dày của mình. Vì vậy, lựa chọn cuối cùng của cô là tầng hai.