Thế giới 17 - Chương 1: Trạch nữ cày game

Xuyên Nhanh Hôm Nay Đại Lão Không Muốn Mở Cửa

undefined 09-02-2026 23:39:33

Khi Xuân Miên quay trở lại không gian hệ thống thì Trương Ngọc Uyển đã rời đi rồi. Có vẻ bà ấy rất hài lòng với kết quả nhiệm vụ, và bản thân Xuân Miên cũng thấy hả hê không kém. Dù sao cô cũng đã cày cuốc chăm chỉ, làm một công cụ lao động mẫn cán cả một đời người, nếu thế mà còn bị đánh giá thấp thì chắc cô gục ngã tại chỗ mất!"Nếu thật sự không được thì người ủy thác tự đi mà làm cho rồi!" Môn Chi Linh nhanh chóng tổng kết, con số chốt hạ cho thế giới này là 150. 000 điểm. Sau một phi vụ béo bở, Xuân Miên nhìn mấy con số này với ánh mắt "tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến", cô lờ đi rồi tiến thẳng đến chỗ tay nắm cửa. Thấy cô tích cực như vậy, Môn Chi Linh sướng rơn, suýt nữa thì bay phấp phới như cờ gặp gió: "Nó lại được rồi! Nó lại in được rồi, thật đấy!!!" Tay nắm cửa vừa vặn xong, một cốt truyện dài dằng dặc lập tức hiện lên trên cánh cửa. Nhìn mấy dòng chữ cỡ đại in đậm, phong cách đặc trưng của Môn Chi Linh, Xuân Miên im lặng một hồi. Thôi, cô không thèm nhắc nhở cậu ta là mình không bị cận thị đâu, thực ra chữ bé tí cô vẫn nhìn rõ mà. [Lâm Tri Nhã không thể ngờ được, mình chỉ đi nước ngoài mua sắm một tuần thôi mà lúc quay về, tài khoản game đã bị gã người yêu cuỗm sạch. Không chỉ vậy, hắn còn dùng nick của cô để làm đủ trò mèo, từ giết người cướp của đến lừa đảo, tóm lại là bao nhiêu cái xấu xa đê tiện nhất trong game, hắn đều làm tất!] [Đến lúc Lâm Tri Nhã đăng nhập lại, tài khoản của cô đã "tiếng lành đồn xa, tiếng xấu đồn xa hơn", trang bị vật phẩm bị lột sạch sành sanh không còn một mống. Gã người yêu từng suýt chút nữa thì công khai tình cảm khắp thế giới, giờ đây đã tay trong tay với "tiểu tam", điên cuồng đăng ảnh check-in tình tứ!] [Lâm Tri Nhã vốn không phải quả hồng mềm dễ bóp. Anh thay lòng đổi dạ thì tôi hiểu, dù sao cũng chỉ là game ảo. Nếu chán cơm thèm phở, muốn tìm mối mới thì cứ nói toẹt ra, hợp tan trong vui vẻ, nhưng đằng này thì sao?] [Lấy nick của bà, dùng đồ của bà, cuỗm sạch hơn nghìn món vật phẩm đem dâng cho hồ ly tinh để lấy lòng, xong lại còn hắt nước bẩn bôi nhọ danh dự của bà?] [Lâm Tri Nhã tuyên bố: Nam cặn bã phải chết, và phải chết thật thảm!] [Nick chính nát rồi thì sao? Không thành vấn đề, lập nick phụ thôi, chị đây nạp tiền thì sợ bố con thằng nào!] [Lâm Tri Nhã lập một tài khoản phụ, cày lại từ đầu để leo lên đỉnh vinh quang, sau đó quay lại "bán hành" cho nam cặn bã, đập tiểu tam tơi bời hoa lá. Cô lật ngược thế cờ, rửa sạch nỗi oan ức và lấy lại danh dự đã bị gã đàn ông tồi tệ kia bôi nhọ!] [Sau khi bị một vố đau điếng vì tình yêu online, Lâm Tri Nhã cạch mặt chuyện yêu đương ảo. Cô cảm thấy thà tụ tập chém gió với hội chị em cây khế còn vui hơn gấp tỷ lần!] [Lần này, xin lỗi nhé, chị em ta chỉ muốn độc thân xinh đẹp!] - Đoạn giữa cốt truyện, nếu không phải là cảnh cặp đôi "mèo mả gà đồng" kia tự tìm đường chết rồi khoe khoang lố bịch, thì cũng là quá trình Lâm Tri Nhã quay lại báo thù, hành hạ bọn họ lên bờ xuống ruộng. Quá trình đó kịch tính đến mức Xuân Miên xem mà sảng khoái cả người, hả hê vô cùng! Nhưng nghĩ đến thân phận sắp tới của mình, cô lại xìu xuống như bánh đa nhúng nước. "Nếu lần này bắt tôi đóng vai tiểu tam thì dẹp đi, tôi không làm đâu đấy." Xuân Miên suy nghĩ một chút rồi cảnh cáo trước với Môn Chi Linh. Môn Chi Linh xua tay lia lịa: "Chắc chắn không có chuyện đó! Chúng tôi là những cánh cửa có nguyên tắc, không phải đơn nào cũng nhận bừa đâu." Xuân Miên bĩu môi: "Hừ! Tin được cậu thì thà tôi tin heo biết leo cây còn hơn!" Mặc dù Môn Chi Linh nhìn có vẻ thiếu đánh nhưng được cái cậu ta không biết nói dối, nên Xuân Miên cũng tạm yên tâm. Thông qua cốt truyện, có thể thấy đây là một thế giới hiện đại, cụ thể hơn là thế giới game online trên máy tính chứ không phải thực tế ảo như lần trước cô từng chơi. Mình không phải nam cặn bã, cũng chẳng phải tiểu tam, thế là ngon lành cành đào rồi! Lâm Tri Nhã tự mình báo thù rửa hận, chắc cũng chẳng cần cô giúp, nên người ủy thác lần này chắc chắn không phải nữ chính. Vậy thì sẽ là ai đây? Xuân Miên bắt đầu thấy hơi mong chờ. - Hồi lâu sau khi cánh cửa mở ra, một cô gái trẻ mới rụt rè bước ra từ bên trong. Cô gái mặc bộ đồ ngủ in hoa dáng dài rộng thùng thình trông rất thoải mái, mái tóc dài buông xõa. Gương mặt cô tuy không quá xinh đẹp nhưng lại rất thanh tú, có điều trông cứ ngoan ngoãn, nhút nhát như một chú thỏ con đi lạc vào bầy sói, nhìn ai cũng chỉ dám lén lút quan sát chứ không dám nhìn thẳng. Trên sống mũi cô ngự trị một cặp kính gọng siêu to khổng lồ, che đi gần hết nửa khuôn mặt. Dáng người cô nhỏ nhắn, cao chừng một mét năm lăm, tay chân gầy guộc khẳng khiu. Xuân Miên cảm giác chỉ cần một cơn gió cấp bảy thôi là đủ để thổi bay cô nàng này lên tận chín tầng mây! Cô gái tỏ ra cực kỳ rụt rè. Sau khi bước vào, cô chỉ dám nhích từng bước nhỏ xíu, không dám nhìn Xuân Miên mà cứ đứng nép sát vào cánh cửa, sống chết không chịu tiến thêm bước nào. Khách hàng đã không chủ động thì Xuân Miên đành phải chủ động vậy, thế là cô bước tới một bước. Thấy Xuân Miên tiến lại gần, cô gái kia hoảng hốt định lùi lại, nhưng lùi nữa là bay về chỗ cũ mất. Cô gái đắn đo một hồi rồi mím môi đứng yên, cả cơ thể cứng đờ như khúc gỗ. Cái bộ dạng co rúm rúm ró của cô gái khiến Xuân Miên bỗng có ảo giác mình là một kẻ bắt cóc tống tiền hung hãn.